TIẾNG MÀI DAO GIỮA CHIỀU MUỘN
TIẾNG MÀI DAO GIỮA CHIỀU MUỘN
Chiều xuống, anh Bình ngồi bên cửa hầm mài lại con dao nhỏ đã cùn sau nhiều ngày phát rừng mở đường.
Tiếng “xoẹt xoẹt” vang đều giữa khoảng chiều yên tĩnh hiếm hoi.
Một chiến sĩ trẻ nhìn anh rồi đùa: “Anh mài dao nghe như thợ rèn quê em.”
Anh Bình bật cười rồi thử lưỡi dao trên cành cây khô bên cạnh.
Ngoài trời, ánh nắng cuối ngày phủ đỏ những triền núi xa mờ trong khói bom.
Tiếng ve vang lên thưa dần giữa khoảng không oi nồng.
Cả tiểu đội tranh thủ sửa lại đồ đạc trước giờ hành quân đêm.
Đến gần tối, pháo địch bất ngờ dội xuống đoạn đường phía trước đội hình.
Anh Bình lao tới cứu một thương binh giữa màn khói bụi dày đặc.
Tiếng mài dao giữa chiều muộn năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


