Bài viết

Tiếng Máy Cưa Bên Dòng Sông Lớn

An Giang03/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào năm 1972, dọc theo các tuyến đường thủy chiến lược, các xưởng cưa dã chiến là nơi tập trung lượng lớn công nhân và là điểm trung chuyển gỗ xây dựng. Lợi dụng tiếng máy cưa gầm vang gạt bớt tai mắt của địch, các chiến sĩ giao liên thường chọn nơi đây làm điểm hẹn ngụy trang. Phát hiện ra điều này, lực lượng cảnh sát đường sông và lính bảo an thường xuyên tổ chức những cuộc càn quét chớp nhoáng, dùng thước đo, xà-beng xăm nạt các đống gỗ nẹp để tìm vũ khí, tài liệu mật.

Lúc bấy giờ, chú Ba Cưa – thợ cả của một xưởng xẻ gỗ lớn bên sông, đồng thời là cơ sở mật của Huyện ủy – nhận một nhiệm vụ khẩn cấp: Phải chuyển hai tập tài liệu tuyệt mật về kế hoạch tác chiến mùa khô và một bọc lớn kíp nổ đặc công ra vùng căn cứ lõi.

Địch vừa tung một đại đội bảo an bao vây toàn bộ xưởng cưa để lập trạm kiểm soát di động, nội bất xuất ngoại bất nhập. Nếu giấu vào gầm bệ máy hay đống củi mùn cưa, giặc chắc chắn sẽ xới tung lên bằng xẻng sắt. Nhìn khúc gỗ căm xe (loại gỗ cực kỳ cứng và nặng) đang nằm trên băng truyền chuẩn bị xẻ, chú Ba đã đưa ra một quyết định táo bạo dựa trên kỹ thuật mộc và tâm lý sợ tiếng động của giặc.

Khúc gỗ căm xe khi chưa xẻ có đường kính lớn và thớ gỗ rất khít. Chú Ba Cưa đã chuẩn bị "trận địa ngụy trang" này một cách tinh vi như sau: Chú dùng mũi khoan lỗ sâu loại lớn, khoan một đường thẳng đứng dọc theo tim (lõi) của khúc gỗ căm xe, tạo thành một khoảng trống dài khoảng bốn tấc. Chú bọc kỹ tài liệu và kíp nổ bằng nhiều lớp nilon bạt bọc chì, nhét chặt vào lòng lòng khúc gỗ. Chú đẽo một chiếc chốt bằng chính loại gỗ căm xe đó, đóng chặt vào đầu lỗ khoan, rồi dùng mạt cưa mịn trộn với keo dán gỗ (hắc ín) trét kín lại. Sau đó, chú đưa khúc gỗ lên máy xẻ, cho lưỡi cưa đi sượt qua một đường mỏng bên ngoài để tạo vết xước tự nhiên bám đầy bụi gỗ đen bồ hóng. Nhìn bề ngoài, đó hoàn toàn là một súc gỗ thô chưa qua chế biến.

Chỉ vài mươi phút sau, tiếng giày đinh nện rầm rập phá tan không khí đầy bụi gỗ của xưởng. Một toán lính bảo an tay lăm lăm súng, mặt mày hách dịch xộc vào. Tên trung úy trưởng trạm chỉ tay vào bệ máy cưa gầm rú, quát lớn: "Tắt máy! Tất cả đứng im! Lão già kia, xưởng này có ai lạ mặt ra vào không? Tránh ra cho tụi tao xét đồ!".

Chú Ba Cưa vẫn bình thản gạt cần điều khiển, tiếng máy cưa đĩa rít lên một hồi dài rồi từ từ lịm tắt. Chú quẹt mồ hôi đẫm trán, mình trần trùng trục lấm lem mùn cưa, khúm núm đáp: "Dạ thưa ông lớn bảo an, xưởng tui toàn anh em làm thuê quen mặt từ mấy năm nay. Đang mùa đóng ghe xuồng cho bà con, tụi tui phải làm tăng ca cho kịp giờ giao hàng, có biết ai lạ mặt đâu nà".

Tên chỉ huy cáo già không nghe, hắn ra lệnh cho toán lính dùng xà-beng thọc mạnh vào các đống gỗ nẹp xung quanh làm gỗ đổ ngổn ngang. Bản thân tên chỉ huy bước lại gần bệ máy, nơi khúc gỗ căm xe giấu tài liệu đang nằm chễm chệ. Hắn cầm cây thước sắt gõ mạnh vào thân súc gỗ bôm bốp, rồi dùng mũi lưỡi lê găm thử vào vách gỗ. Gỗ căm xe già cứng như đá làm mũi lưỡi lê của hắn trượt đi, suýt nữa trẹo cả cổ tay. Thấy tên giặc nghi ngờ định lật ngược khúc gỗ lên để xem xét phần đầu chốt mộng, chú Ba Cưa nhanh tay gạt mạnh cần khởi động máy. Lưỡi cưa đĩa khổng lồ bằng thép gió lập tức quay tít với tốc độ hàng nghìn vòng mỗi phút, phát ra tiếng rít chói tai vét... vét... kèm theo luồng gió bụi mùn cưa bay mù mịt phả thẳng vào mặt toán lính. Bụi gỗ căm xe bay vào mắt mũi làm tên chỉ huy và toán lính ho sặc sụa, vội vàng nhảy lùi lại phía sau che mặt. Chú Ba thản nhiên đẩy nhẹ băng chuyền, đưa một khúc gỗ tạp khác sát vào lưỡi cưa làm bắn ra những tia lửa và tiếng rít gầm vang nhức óc. Chú hét lớn qua tiếng máy: "Ông lớn cẩn thận coi chừng bụi bay hư mắt đẹp! Cái thứ gỗ căm xe này cứng lắm, xẻ ra bắn lửa dữ lắm, đụng vô là lưỡi cưa nó văng trúng người liền đó ông lớn ơi...". Nghe tiếng máy cưa rít lên nhức óc, bụi gỗ bám đầy quần áo rằn ri bẩn thỉu, lại thấy súc gỗ nặng trịch, cứng như sắt đá thì nghĩ bụng chẳng ai dại gì giấu được đồ vào trong lòng một khối gỗ đặc như thế này. Tên chỉ huy chán nản, bịt tai chửi thề: "Mẹ kiếp! Cái xưởng quỷ quái gì ồn ào, bụi bặm nhức đầu quá! Thôi, đi ra ngoài bờ sông hít thở không khí, đứng đây một hồi điếc tai chết tao! Cho lão già này làm tiếp đi!".

Toán lính bảo an kéo nhau rút ra ngoài chốt gác bên sông, chú Ba Cưa khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chú giữ nguyên tốc độ máy, thong thả cho xẻ khúc gỗ căm xe đặc biệt kia thành những tấm nẹp dày theo đúng kỹ thuật định sẵn, khéo léo chừa vẹn nguyên phần lõi chứa chiếc hộp nilon.

Đến chập tối, khi ca làm việc kết thúc và giặc nới lỏng vòng vây, chú Ba đã xếp những tấm gỗ nẹp này lên chiếc xe lôi đạp, đường hoàng chở ra khỏi xưởng giao cho người liên lạc mật đang chờ sẵn ngoài bìa rừng.

Tại căn cứ, khối lõi gỗ được cạy ra theo đường mộng tào. Hai tập tài liệu tuyệt mật cùng bọc kíp nổ đặc công hiện ra hoàn toàn vẹn nguyên, khô ráo, không hề bị một vết xước hay ám khói. Chính số kíp nổ này ngay đêm hôm sau đã được đội đặc công sử dụng để bẻ gãy hoàn toàn một trận càn quét bằng tàu bọc thép của địch trên sông, bảo vệ vững chắc vùng căn cứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn