TIẾNG MÁY THÔNG TIN GIỮA TRẬN MƯA BOM
Nhắc đến những năm tháng chiến đấu trong kháng chiến chống Mỹ, bác cựu chiến binh Trịnh Thị Tình thường nhớ nhất không phải những ngày tháng bình yên, mà là những giờ phút căng thẳng giữa chiến trường, khi tiếng bom đạn át cả tiếng người và một đường dây thông tin thông suốt có thể quyết định sự sống còn của cả đơn vị.
Năm 1971, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác Trịnh Thị Tình lên đường nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ từ năm 1971 đến năm 1976 đã đưa bác đến với nhiệm vụ thông tin liên lạc. Ở cương vị Hạ sĩ, A phó thông tin, bác cùng đồng đội đảm nhiệm một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng: giữ cho mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến trận địa không bị gián đoạn.
Trong ký ức của bác, có một trận đánh ác liệt mà mỗi lần nhớ lại, bác vẫn không khỏi xúc động.
Hôm ấy, từ sáng sớm, không khí chiến trường đã có những dấu hiệu bất thường. Các chiến sĩ trong đơn vị được lệnh sẵn sàng chiến đấu. Những người lính thông tin nhanh chóng kiểm tra máy móc, đường dây, nguồn điện và các thiết bị liên lạc.
Bác Tình cùng anh em rà soát lại từng đoạn dây.
“Phải kiểm tra thật kỹ. Đứt ở đâu thì phải biết ngay ở đó.”
Đó là điều mà những người lính thông tin luôn ghi nhớ.
Bởi trong chiến đấu, một phút mất liên lạc có thể khiến cả đơn vị rơi vào thế bị động.
Đến gần trưa, tiếng máy bay bắt đầu vọng lại từ xa.
Ban đầu chỉ là những âm thanh nhỏ.
Sau đó lớn dần.
Rồi tiếng bom đầu tiên vang lên.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Chưa kịp ổn định, những tiếng nổ tiếp theo liên tục dội xuống.
Khói bụi bao phủ trận địa.
Các chiến sĩ lập tức vào vị trí.
Trong lúc nhiều bộ phận đang phải chống đỡ với bom đạn, đường dây thông tin của đơn vị bất ngờ bị gián đoạn.
Một chiến sĩ chạy tới báo:
“Báo cáo! Đường dây phía trước bị đứt!”
Bác Tình lập tức hiểu rằng phải khắc phục ngay.
Không có thông tin, mệnh lệnh không thể truyền đi.
Không biết tình hình phía trước, sở chỉ huy không thể nắm chắc diễn biến trận đánh.
Bất chấp bom đạn vẫn đang trút xuống, bác cùng một chiến sĩ thông tin mang theo dụng cụ sửa chữa, lao ra khỏi công sự.
Hai người cúi thấp người, men theo tuyến dây.
Khói bụi mù mịt.
Đất đá liên tục rơi xuống.
Có những lúc tiếng bom nổ gần đến mức cả hai phải nằm ép xuống đất.
Chờ tiếng nổ vừa dứt, họ lại tiếp tục bò về phía trước.
Đến đoạn dây bị đứt, bác Tình nhanh chóng kiểm tra.
Một đoạn dây đã bị bom làm đứt hoàn toàn.
Hai bàn tay lấm đầy đất, bác nối lại đường dây.
Nhưng vừa nối xong, một tiếng nổ lớn lại vang lên ở gần đó.
Đường dây tiếp tục bị ảnh hưởng.
Bác Tình không bỏ cuộc.
Bác và đồng đội tiếp tục kiểm tra từng đoạn, nối từng điểm.
Cuối cùng, tín hiệu liên lạc được khôi phục.
Trong máy vang lên tiếng gọi.
“Thông tin đã thông chưa?”
Bác trả lời:
“Báo cáo, đã thông!”
Chỉ hai chữ “đã thông”, nhưng trong hoàn cảnh ấy, nó mang ý nghĩa vô cùng lớn.
Đó là tín hiệu cho biết đường dây liên lạc vẫn còn.
Mệnh lệnh vẫn có thể truyền đi.
Đơn vị phía trước vẫn có thể báo cáo tình hình.
Và những người lính vẫn còn một sợi dây kết nối với nhau giữa chiến trường khốc liệt.
Trận đánh tiếp tục diễn ra.
Bom đạn vẫn dồn dập.
Có lúc máy thông tin mất tín hiệu. Có lúc tiếng nói trong máy bị nhiễu bởi tiếng nổ.
Bác Tình cùng đồng đội liên tục kiểm tra thiết bị, sửa chữa đường dây, duy trì liên lạc.
Có những người lính chiến đấu ở phía trước không biết rằng, cách họ một quãng đường, những chiến sĩ thông tin cũng đang chiến đấu theo cách của riêng mình.
Họ không trực tiếp cầm súng xông lên.
Nhưng họ phải đi giữa bom đạn để giữ đường dây.
Không có họ, những mệnh lệnh không thể đến được nơi cần đến.
Đến chiều, trận đánh mới dần lắng xuống.
Trận địa ngổn ngang đất đá.
Những đoạn dây thông tin nằm vắt ngang qua những hố bom.
Chiếc máy thông tin phủ đầy bụi đất.
Bác Tình ngồi bên công sự, đôi bàn tay đầy những vết xước.
Một đồng đội hỏi:
“Chị có mệt không?”
Bác chỉ cười:
“Còn thông tin là còn nhiệm vụ.”
Câu nói giản dị ấy đã trở thành một phần ký ức đẹp về người nữ quân nhân năm nào.
Năm 1976, bác Trịnh Thị Tình xuất ngũ.
Rời quân ngũ, bác trở về với cuộc sống đời thường. Những năm tháng chiến tranh dần lùi xa.
Nhưng ký ức về những ngày làm nhiệm vụ thông tin vẫn còn nguyên vẹn.
Đặc biệt là những trận đánh mà trong đó, người lính thông tin phải đối mặt với bom đạn để giữ cho “mạch máu thông tin” không bị đứt.
Nhiều năm đã trôi qua, những thiết bị thông tin năm nào giờ đã trở thành ký ức. Những người đồng đội ngày ấy cũng đã già đi.
Nhưng mỗi khi nhớ lại, bác Tình vẫn nhớ tiếng gọi trong máy, nhớ những đoạn dây bị bom đánh đứt, nhớ những người đồng đội đã cùng mình lao ra giữa trận địa để nối lại đường dây.
Và bác vẫn luôn nghĩ:
“Trong chiến tranh, mỗi người lính có một vị trí chiến đấu. Người cầm súng giữ trận địa, người thông tin giữ mạch liên lạc. Tất cả đều chung một mục tiêu là giữ vững đơn vị, giữ vững niềm tin và góp phần bảo vệ Tổ quốc.”
Trận đánh năm xưa rồi cũng qua.
Bom đạn rồi cũng im tiếng.
Nhưng hình ảnh người nữ Hạ sĩ, A phó thông tin Trịnh Thị Tình cúi mình giữa khói lửa, đôi tay run lên vì sức ép của bom đạn nhưng vẫn cố nối lại từng đoạn dây, sẽ mãi là một hình ảnh đẹp về những người lính thầm lặng trong chiến tranh.
Họ không chỉ nối những sợi dây thông tin. Họ còn nối những người lính ở hai đầu chiến tuyến bằng trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình đồng đội.



