Tiếng mõ gác rừng và trận phản công trên lòng hồ lúa sập
Câu chuyện về lòng dũng cảm và sự mưu trí của bác Tư Bé cùng đội du kích xã Tân Thạnh. Bằng việc lấy tiếng mõ tre làm hiệu lệnh ngụy trang và lợi dụng những cánh đồng lúa sập mùa nước nổi, quân ta đã bẻ gãy mũi càn quét bằng xuồng máy của một đại đội địch, bảo vệ vững chắc vùng lõi căn cứ.
Vào những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vùng đất ven sông rạch xã Tân Thạnh luôn là điểm nóng rực lửa. Địch liên tục đóng đồn bốt bủa vây, lập hàng rào kẽm gai nhằm cắt đứt đường dây giao liên mật của ta. Cứ đến mùa nước nổi, cậy có trực thăng yểm trợ và các phương tiện xuồng máy tốc độ cao chở đại liên, giặc mở các trận càn dồn dập vào vùng ngập lụt nhằm triệt hạ lực lượng du kích bám dân.
Năm 1970, bác Tư Bé khi ấy là một Đội trưởng Đội du kích xã còn rất trẻ nhưng thông thuộc địa hình như lòng bàn tay. Đội du kích bấy giờ chỉ có mười mấy anh em, trang bị chủ yếu là súng trường cũ và mìn tự chế từ bom lép. Để đối phó với hỏa lực áp đảo của địch, bác Tư Bé nảy ra sáng kiến dùng những chiếc mõ tre ngâm nước, gõ nhịp giả tiếng ếch nhái kêu ban đêm hoặc tiếng kêu chim nước ban ngày để làm ám hiệu liên lạc ngụy trang giữa các tổ du kích.
Trận chiến đáng nhớ nhất diễn ra vào một buổi chiều mưa trắng xóa. Một đại đội lính ngụy trên các xuồng máy hung hãn tổ chức càn quét lớn từ hướng ngoài đánh thẳng vào lòng khu vực lúa sập ngập nước của xã. Chúng nã đạn vãi dọc hai bên bờ kinh để dò đường.
Nén lòng căm thù, bác Tư Bé ra lệnh cho anh em ngâm mình dưới nước sâu, chỉ để hở mũi thở, núp khéo léo sau những vạt tràm và đống cỏ lác trôi nổi. Khi chiếc xuồng chỉ huy của địch lọt thỏm vào đúng tầm phục kích ở khúc rạch hẹp, bác Tư Bé gõ ba tiếng mõ tre đanh gọn – hiệu lệnh tiến công vang lên.
Ngay lập tức, quả mìn tự chế gài dưới dòng nước bị giật kíp nổ, hất tung chiếc xuồng đi đầu. Lợi dụng lúc giặc hỗn loạn, súng đại liên trên xuồng bị tắt đài, từ các lùm cây sập, bác Tư Bé cùng các chiến sĩ trồi lên đồng loạt nổ súng đánh vỗ mặt. Sự mưu trí, xuất hiện bí mật và dũng cảm của các du kích quân khiến giặc hoảng sợ tháo chạy bạt mạng, bỏ lại nhiều vũ khí đạn dược.
Chiến thắng vang dội giữa đồng nước ngập năm ấy không chỉ giữ vững từng tấc đất quê hương Tân Thạnh mà còn dệt nên huyền thoại về những tiếng mõ tre giữ rừng bất khuất, ghi dấu ấn sâu đậm vào trang sử oanh liệt thời hoa lửa.


