Tiếng mõ giữa đêm dài
Trong những năm chiến tranh phá hoại ác liệt từ 1966 đến 1972, vùng quê Tiên Sơn thường xuyên phải đối mặt với những đợt không kích bất ngờ. Khi ấy, việc cảnh báo kịp thời cho người dân trở thành nhiệm vụ sống còn. Và giữa những ngày tháng căng thẳng ấy, có một người đàn ông đã âm thầm đảm nhận công việc đặc biệt – gõ mõ báo động.
Ông vốn là một người nông dân hiền lành, quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Nhưng khi chiến tranh lan tới, ông tình nguyện tham gia đội tự vệ của thôn. Nhiệm vụ của ông là trực canh ban đêm, theo dõi tín hiệu và kịp thời báo động cho cả làng khi có nguy hiểm.
Mỗi đêm, khi mọi người đã yên giấc, ông lại lặng lẽ thức canh. Trong không gian tĩnh mịch, ông lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất – tiếng gió, tiếng động xa… để kịp nhận ra dấu hiệu bất thường. Chiếc mõ treo ở đầu xóm trở thành “vật bất ly thân” của ông.
Có những đêm, khi phát hiện máy bay địch từ xa, ông lập tức gõ mõ liên hồi. Âm thanh dồn dập vang lên trong đêm, đánh thức cả làng. Người dân nhanh chóng sơ tán, tìm nơi trú ẩn an toàn. Nhờ sự nhanh nhạy ấy, nhiều người đã tránh được nguy hiểm.
Không ít lần, ông phải đứng giữa trời đêm, đối diện với hiểm nguy, nhưng ông chưa từng chùn bước. Với ông, mỗi tiếng mõ gõ lên không chỉ là tín hiệu cảnh báo, mà còn là trách nhiệm, là sự bảo vệ cho từng mái nhà, từng con người trong làng.
Chiến tranh qua đi, tiếng mõ ấy không còn vang lên giữa đêm tối nữa. Nhưng trong ký ức của người dân Tiên Sơn, âm thanh ấy vẫn còn đó – như một biểu tượng của sự cảnh giác, của tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm thầm lặng.



