TIẾNG MÕ GIỮA RỪNG SÂU
TIẾNG MÕ GIỮA RỪNG SÂU
Đơn vị anh Sâm đóng quân gần một bản nhỏ giữa rừng. Người dân nơi đây thường dùng mõ tre để báo hiệu khi có thú dữ hoặc nguy hiểm.
Anh Sâm học cách gõ mõ từ những người già trong bản.
Dần dần, tiếng mõ trở thành tín hiệu bí mật giữa đơn vị và dân làng.
Một tiếng gõ ngắn báo đường an toàn.
Hai tiếng dài báo có địch.
Nhờ đó, nhiều chuyến vận chuyển lương thực đã tránh được phục kích.
Anh Sâm thường đi liên lạc giữa rừng vào ban đêm. Chiếc mõ tre nhỏ luôn được anh buộc bên hông.
Một lần, trong lúc đưa thương binh qua khu vực nguy hiểm, anh phát hiện địch đang mai phục phía trước.
Không còn cách nào khác, anh dùng chiếc mõ phát tín hiệu cảnh báo.
Tiếng mõ vang lên giữa đêm rừng tĩnh lặng.
Đơn vị phía sau kịp thời đổi hướng.
Nhưng vị trí của anh bị lộ.
Tiếng súng nổ dồn dập trong bóng tối.
Khi đồng đội quay lại tìm, chỉ còn chiếc mõ tre nằm bên gốc cây.
Sau chiến tranh, người dân bản ấy vẫn giữ thói quen treo mõ trước cửa mỗi khi vào rừng.
Họ bảo đó là cách để nhớ về một người lính từng dùng âm thanh giản dị ấy cứu biết bao người giữa thời hoa lửa.



