TIẾNG MỞ NẮP BI ĐÔNG BUỔI SÁNG
TIẾNG MỞ NẮP BI ĐÔNG BUỔI SÁNG
Sau một đêm hành quân xuyên rừng, đơn vị anh Hải dừng chân bên sườn đồi khi trời vừa hửng sáng.
Ai cũng mệt lả vì thiếu ngủ và khát nước.
Anh Hải lặng lẽ mở chiếc bi đông còn lại chút nước cuối cùng rồi chuyền cho từng người một ngụm nhỏ.
Tiếng mở nắp bi đông vang khẽ giữa buổi sớm yên tĩnh.
Không ai uống nhiều.
Mỗi người chỉ nhấp môi một chút rồi đưa cho người bên cạnh.
Giữa chiến tranh, một ngụm nước đôi khi quý hơn mọi thứ.
Anh Hải luôn là người uống sau cùng.
Có chiến sĩ trẻ hỏi:
“Anh không khát à?”
Anh chỉ cười:
“Còn chịu được.”
Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị đang vượt qua khu rừng cháy dở thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một thương binh bị mắc lại bên mép hố bom.
Anh Hải quay lại cõng đồng đội băng qua làn khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ tiếng mở nắp bi đông trong buổi sáng giữa thời hoa lửa năm ấy.


