Bài viết

"Tiếng mõ rừng" và những người mẹ biên thùy

Hưng Yên09/01/2026Đào Văn Hân (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm kháng chiến chống Pháp, vùng núi cao Tây Bắc là nơi đóng quân của các đơn vị bộ đội chủ lực. Để bảo vệ các anh khỏi sự càn quét của giặc, đồng bào dân tộc chúng bác đã có một cách báo động rất đặc biệt: "Tiếng mõ rừng". Các cháu biết không, ở mỗi bìa rừng, bờ suối, bà con đều treo những chiếc mõ tre gỗ. Khi thấy bóng giặc xuất hiện, người trông coi sẽ gõ một nhịp đặc biệt, tiếng mõ vang vọng từ thung lũng này sang đỉnh núi khác nhanh hơn cả gió bay.

Bác nhớ mùa đông năm 1952, khi đơn vị bộ đội đang dưỡng thương trong bản thì giặc bất ngờ bao vây. Tiếng mõ dồn dập vang lên từ phía đầu núi. Ngay lập tức, các mế, các chị đã nhanh chóng đưa các anh vào hang đá sâu, dùng lá ngụy trang kín mít. Khi quân giặc ập vào nhà hỏi: "Việt Minh đâu?", mẹ bác dù bị chúng kề dao vào cổ vẫn thản nhiên trả lời: "Chỉ thấy con hổ, con nai rừng thôi, không thấy Việt Minh đâu cả". Sự im lặng của đồng bào vùng cao chính là bức tường thành vững chắc nhất. Những chiếc mõ tre đơn sơ ấy đã cứu sống biết bao người lính, là sợi dây kết nối tình quân dân như cá với nước giữa đại ngàn xanh thẳm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn