TIẾNG MỞ THƯ GIỮA ĐÊM
TIẾNG MỞ THƯ GIỮA ĐÊM
Đêm ấy trời rất yên, cả cánh rừng chỉ còn tiếng côn trùng vọng lại từ xa.
Anh Lợi nhận được lá thư đầu tiên của gia đình sau nhiều tháng hành quân.
Anh mở thư rất chậm dưới ánh đèn dầu leo lét trong căn hầm đất nhỏ.
Tiếng giấy thư sột soạt vang lên giữa không gian yên tĩnh khiến ai cũng nhớ nhà.
Đọc xong, anh lặng người rất lâu rồi gấp thư bỏ vào túi áo ngực.
Một chiến sĩ trẻ ngồi cạnh khẽ hỏi: “Nhà có khỏe không anh?”
Anh gật đầu rồi cười thật nhẹ nhưng mắt đã đỏ hoe.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục lên đường giữa màn sương dày đặc.
Trong trận bom bất ngờ bên bìa rừng, anh Lợi lao vào cứu một đồng đội bị thương mắc kẹt dưới hố đất.
Nhiều năm sau, tiếng mở thư giữa đêm vẫn còn trong ký ức của những người đi qua thời hoa lửa.


