Bài viết

Tiếng Mõ Trâu Chiều Muộn

Bắc Ninh29/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Mõ Trâu Chiều Muộn

Ông Bảy thường nói rằng âm thanh khiến ông nhớ quê nhất không phải tiếng sáo, tiếng đàn hay tiếng chuông chùa.

Mà là tiếng mõ trâu vọng về mỗi buổi chiều.

Ngày còn nhỏ, cứ khi mặt trời ngả xuống sau lũy tre là đàn trâu từ đồng trở về.

Tiếng mõ lốc cốc vang lên trên con đường đất.

Lũ trẻ chạy lon ton phía sau.

Người lớn đứng trước cổng gọi nhau về ăn cơm.

Một khung cảnh bình dị mà khi ấy chẳng ai nghĩ sẽ có ngày phải nhớ đến.

Những năm ở chiến trường xa, có những đêm nằm giữa rừng sâu, ông bỗng nghe tiếng gió va vào cành cây tạo thành âm thanh giống tiếng mõ trâu quê nhà.

Ông giật mình tỉnh giấc.

Rồi nằm im rất lâu.

Trong đầu hiện lên con đường làng, mái nhà tranh và dáng mẹ đứng trước sân đợi con.

Ngày hòa bình trở về, chiều đầu tiên đi ngang cánh đồng, ông lại nghe tiếng mõ trâu vang lên trong gió.

Âm thanh ấy không lớn.

Nhưng khiến mắt ông cay xè.

Bởi có những điều bình thường đến mức người ta không để ý.

Cho đến khi phải xa thật lâu mới hiểu đó chính là quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn