Tiếng Mõ Tre Dưới Gốc Sầu Riêng
Trong những năm kháng chiến ác liệt tại ấp Phụng Châu, xã Phú Phụng, có một "trận địa" không tiếng súng nhưng đầy nghẹt thở. Đó là những căn hầm bí mật nằm sâu dưới gốc những cây sầu riêng cổ thụ.
Trong những năm kháng chiến ác liệt tại ấp Phụng Châu, xã Phú Phụng, có một "trận địa" không tiếng súng nhưng đầy nghẹt thở. Đó là những căn hầm bí mật nằm sâu dưới gốc những cây sầu riêng cổ thụ.
Chuyện kể rằng, có lần một toán lính từ đồn Cái Mít bất ngờ vào càn quét, sục sạo khắp vườn để tìm dấu vết cán bộ. Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, bà mẹ tên Tư – một cơ sở cách mạng kiên trung – đã bình tĩnh bước ra sân, tay cầm chiếc mõ tre gõ nhịp liên hồi. Tiếng mõ vang động cả một vùng sông nước Cổ Chiên, vừa là ám hiệu cho chiến sĩ dưới hầm giữ im lặng tuyệt đối, vừa gọi hàng xóm kéo đến "đấu lý" với giặc.
Lính ập vào nhà, gí súng hỏi: "Mụ gõ gì thế?". Mẹ Tư thản nhiên đáp: "Gõ đuổi sóc ăn trái, các ông vào làm gì mà rầm rộ thế?". Cùng lúc đó, hàng chục phụ nữ trong "Đội quân tóc dài" tràn vào, bao vây toán lính, dùng lý lẽ khiến chúng lúng túng rồi phải rút lui. Dưới hầm tối, các chiến sĩ cùng Anh hùng Trần Văn Cương đã an toàn chờ đêm xuống để tiếp tục nhiệm vụ.
Tiếng mõ tre năm ấy không chỉ đuổi muông thú, mà đã trở thành tiếng gọi của lòng dân, giữ vững mạch máu cách mạng ngay giữa lòng địch.



