Tiếng mõ tre trên đồi cọ và kỷ luật của sự im lặng
"Trên chiến trường, có những lúc tiếng nói, tiếng động là bản án tử hình. Muốn sống sót, người lính phải học cách giao tiếp bằng cái câm lặng của rừng già."
"Trên chiến trường, có những lúc tiếng nói, tiếng động là bản án tử hình. Muốn sống sót, người lính phải học cách giao tiếp bằng cái câm lặng của rừng già."
Những đêm cuối tháng Hai năm ấy, sương mù phủ kín các cao điểm quanh Phong Hải, dày đến mức đưa bàn tay ra trước mặt cũng không nhìn rõ năm ngón. Giặc đang mò mẫm càn lên từ phía chân đồi. Máy thông tin vô tuyến PRC-25 bị nhiễu sóng nặng, mà hễ phát tín hiệu là thám báo địch dùng máy dò bắt được tọa độ, lập tức pháo bầy giội xuống nát vụn.
Không có thông tin thì không thể phối hợp tác chiến. Thằng Khiêm, trung đội trưởng, nghĩ ra một cách. Nó chặt một đoạn tre đực già, đẽo vội thành cái mõ nhỏ, giấu trong bọc áo bông sũng nước.
Lệnh truyền đi: "Cấm tuyệt đối mở miệng. Khi nào có tiếng mõ tre gõ một nhịp là chuẩn bị, hai nhịp là giặc vào tầm ném lựu đạn, ba nhịp là đồng loạt nổ súng!"
Đêm ấy, im ắng đến rợn gáy. Chỉ nghe tiếng gió rít qua những tán cọ xơ xác, và tiếng giày đinh của giặc đạp lên lá khô sột soạt, ngày một gần. Căng thẳng tột độ. Thằng lính trẻ nằm cạnh ông mồ hôi vã ra như tắm dù trời lạnh buốt, ngón tay luồn vào cò súng run bần bật.
Rồi một tiếng "Cốc!" trầm đục, rất khẽ vang lên từ phía hầm chỉ huy. Mọi người nín thở. "Cốc!... Cốc!". Chốt an toàn của hàng chục quả lựu đạn mỏ vịt đồng loạt được rút ra. "Cốc!... Cốc!... Cốc!"
Tiếng súng AK, tiếng lựu đạn xé toạc màn đêm. Ánh chớp lửa soi rõ những bóng đen đang chới với lăn lông lốc xuống triền đồi. Trận đó, chốt được giữ vững nhờ sự kỷ luật tuyệt đối và tiếng mõ tre thô sơ ấy. Bây giờ thấy thông tin liên lạc thông suốt, bấm máy tính, quẹt điện thoại là văn bản chỉ thị bay từ tỉnh về huyện, từ huyện xuống xã trong vòng một nốt nhạc, ông lại nhớ đến cái âm thanh lốc cốc khô khốc, đổi bằng cả mạng sống trong đêm sương mù Phong Hải ngày nào.


