Tiếng mõ trong đêm
Một tín hiệu giản dị – tiếng mõ tre – đã cứu cả xóm khỏi cuộc càn quét bất ngờ của địch.
Ở An Phước thời chiến, mỗi xóm đều có quy ước báo động bằng tiếng mõ tre. Chỉ cần nghe tiếng mõ dồn dập, mọi người sẽ lập tức tìm nơi ẩn nấp.
Một đêm năm 1971, ông Trần Văn Lợi đang trực gác thì phát hiện ánh đèn và tiếng động lạ từ xa. Linh cảm có địch, ông lập tức cầm mõ tre gõ liên hồi.
Âm thanh vang lên trong đêm tĩnh lặng. Người dân nhanh chóng tắt đèn, xuống hầm trú ẩn. Cán bộ kịp thời rút lui.
Chỉ vài phút sau, địch ập vào xóm. Chúng bao vây, lục soát từng nhà. Nhưng tất cả đã “trống trơn”.
Tức giận, chúng bắn phá một hồi rồi rút đi.
Sáng hôm sau, bà con tụ họp lại, ai cũng biết nhờ tiếng mõ của ông Lợi mà cả xóm được an toàn.
Ông chỉ nói giản dị:
“Tiếng mõ nhỏ thôi, nhưng nếu chậm một chút thì hậu quả không lường được.”
Từ đó, tiếng mõ tre trở thành biểu tượng của sự cảnh giác và tinh thần đoàn kết của cả xóm.



