Bài viết

tiếng mõ trong đêm

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là người gõ mõ ở chùa làng. Thời chiến, chùa không chỉ là nơi tu, mà là nơi trú.
Đêm nào nghe tiếng máy bay, tôi gõ mõ theo nhịp khác thường: ba tiếng dài, hai tiếng ngắn. Dân làng nghe hiểu, chạy xuống hầm. Cán bộ nghe hiểu, rút về lối sau.
Có lần địch vào chùa, chúng hỏi: “Ông già gõ gì lắm thế?”
Tôi cười hiền: “Tui tụng kinh, cầu cho ai cũng bình yên.”
Chúng lục soát một vòng, không thấy gì, rồi đi. Khi chúng khuất, tôi ngồi bệt xuống, tay vẫn run. Tôi không phải người hùng, tôi chỉ là ông già sợ chết như bao người. Nhưng tôi hiểu mình phải gõ đúng nhịp, vì nhịp đó là mạng sống của cả làng.
Sau hòa bình, tiếng mõ trở lại bình thường. Nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn gõ nhịp cũ, như để nhớ một thời chùa là nơi che chở người sống, và cũng là nơi tiễn người ngã xuống bằng tiếng chuông trầm

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn