Tiếng mõ trong đêm làng biển
Một buổi sinh hoạt tối tại xã Khánh Thiện, bác Hải – cựu chiến binh từng tham gia bảo vệ vùng ven biển Nam Định – ngồi trầm ngâm một lúc rồi mới bắt đầu câu chuyện. Bác nói, chiến tranh không chỉ ở rừng núi hay chiến trường lớn, mà còn len lỏi vào từng làng quê, từng xóm nhỏ ven biển.
Những năm đó, bác là dân quân tự vệ của một xã ven biển. Ban ngày, mọi người vẫn ra đồng, ra biển như bình thường, nhưng đêm xuống lại thay phiên nhau canh gác, đề phòng máy bay địch tập kích hoặc tàu lạ xâm nhập.
Trong làng có một chiếc mõ tre, treo ở đầu xóm. Mỗi khi có báo động, người trực sẽ gõ mõ để báo hiệu cho cả làng sơ tán.
Một đêm, trời tối đen, gió biển thổi mạnh. Bác Hải đang trực thì nghe tiếng động cơ từ xa. Linh cảm có chuyện, bác lập tức chạy ra đầu làng, cầm dùi gõ mạnh vào chiếc mõ. Tiếng “cốc… cốc… cốc…” vang lên dồn dập, phá tan sự yên tĩnh của đêm.
Người dân nghe tín hiệu liền nhanh chóng rời nhà, đưa trẻ nhỏ xuống hầm trú ẩn. Chỉ ít phút sau, máy bay địch lao tới, thả bom xuống khu vực ven biển. Đất rung chuyển, ánh lửa bùng lên trong đêm.
Bác Hải và tổ dân quân vẫn bám trụ, vừa quan sát vừa sẵn sàng hỗ trợ cứu người sau khi bom dứt. Khi trận oanh tạc kết thúc, một số ngôi nhà bị hư hại, nhưng nhờ báo động kịp thời nên không có thiệt hại lớn về người.
Bác nói chậm lại: “Lúc đó, bác chỉ nghĩ nếu mình gõ mõ chậm một chút thôi… có thể đã khác.”
Sau đêm ấy, chiếc mõ tre trở thành vật không thể thiếu của cả làng. Người dân thay nhau canh giữ, coi đó như “tai mắt” của xóm làng trong những ngày chiến tranh.
Một đoàn viên hỏi bác điều gì khiến bác nhớ nhất, bác mỉm cười: “Không phải tiếng bom, mà là tiếng mõ. Nghe rất giản dị, nhưng lại cứu được cả một xóm làng.”
Câu chuyện kết thúc, nhưng âm thanh chiếc mõ tre giữa đêm biển ở Nam Định năm nào vẫn như còn vang vọng, nhắc nhớ về sự cảnh giác, tinh thần đoàn kết và những con người bình dị đã góp phần bảo vệ quê hương trong những năm tháng chiến tranh.



