Bài viết

Tiếng Mõ Trong Rừng Đêm

Ninh Bình16/05/2026Bùi Văn Mẫn (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, ở chiến trường miền Đông Nam Bộ có một đội giao liên chuyên dẫn đường cho bộ đội băng rừng di chuyển giữa các căn cứ. Trong đội ấy có một thanh niên quê Khánh Thiện, dáng người gầy nhưng rất nhanh nhẹn và gan dạ. Anh thông thuộc từng con suối, từng lối mòn trong rừng như chính quê hương của mình.

Nhiệm vụ của anh là dẫn các đoàn cán bộ và bộ đội hành quân qua những khu vực nguy hiểm mà không để địch phát hiện. Ban ngày mọi người ẩn trong rừng sâu, đến tối mới lên đường. Vì không được dùng đèn pin hay tạo tiếng động lớn, đội giao liên thường sử dụng tiếng mõ nhỏ làm ám hiệu liên lạc trong đêm.

Chiếc mõ của anh được đẽo từ thân tre già, âm thanh khô và đục nhưng rất dễ nhận ra giữa tiếng rừng. Một tiếng gõ là báo đi chậm, hai tiếng là dừng lại, còn ba tiếng liên tiếp là có nguy hiểm phía trước. Nhờ những tín hiệu ấy mà nhiều đoàn quân đã vượt qua rừng an toàn trong những đêm tối đen như mực.

Một lần vào mùa mưa, anh được giao dẫn một tổ cán bộ vượt qua khu vực gần đồn địch. Con đường rừng hôm ấy trơn trượt vì mưa lớn, nước suối dâng cao làm việc di chuyển rất khó khăn. Cả đoàn phải đi men theo bìa rừng để tránh bị phát hiện.

Khi đi gần tới con suối cuối cùng, anh bất ngờ nghe thấy tiếng chó sủa và ánh đèn pin quét từ phía xa. Biết địch đang tuần tra gần đó, anh lập tức ra hiệu cho cả đoàn nằm xuống giữa đám cỏ rậm. Mưa rơi nặng hạt, nước ngấm lạnh buốt nhưng không ai dám cử động.

Đúng lúc ấy, một chiến sĩ trẻ phía sau trượt chân làm khẩu súng va vào đá phát ra tiếng động nhỏ. Ánh đèn phía trước lập tức quay lại hướng đó. Không kịp suy nghĩ, anh cầm chiếc mõ chạy sang hướng khác rồi gõ liên tiếp nhiều tiếng để đánh lạc hướng địch.

Tiếng mõ vang lên giữa rừng đêm khiến toán lính lập tức đuổi theo hướng anh chạy. Anh men theo những lùm cây rậm, lội qua con suối ngập nước để kéo chúng đi xa khỏi vị trí của đoàn cán bộ. Mãi đến gần sáng, khi chắc chắn đồng đội đã an toàn, anh mới quay trở lại điểm hẹn với bộ quần áo rách tươm vì gai rừng cào xước.

Nhờ sự nhanh trí của anh, cả đoàn cán bộ đã vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn để tiếp tục nhiệm vụ. Sau ngày đất nước thống nhất, người giao liên quê Khánh Thiện trở về quê nhà và sống lặng lẽ như bao người nông dân khác. Nhưng chiếc mõ tre năm xưa ông vẫn giữ lại như một kỷ vật đặc biệt — âm thanh giản dị giữa rừng đêm ấy đã từng góp phần bảo vệ biết bao người trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Mõ Trong Rừng Đêm | Câu chuyện thời hoa lửa