TIẾNG MỞ TÚI GẠO GIỮA ĐÊM
TIẾNG MỞ TÚI GẠO GIỮA ĐÊM
Đêm ấy mưa rất lớn.
Cả tiểu đội trú quân trong căn hầm đất nhỏ, ai cũng mệt sau chặng hành quân dài.
Anh Nam lặng lẽ mở túi gạo còn sót lại để nấu thêm nồi cháo cho thương binh đang sốt.
Tiếng dây buộc túi gạo sột soạt vang rất khẽ giữa màn đêm yên tĩnh.
Có chiến sĩ trẻ ngồi dậy hỏi:
“Còn gạo hả anh?”
Anh cười:
“Còn chút đủ nấu cháo.”
Rồi anh cẩn thận đong từng nắm gạo nhỏ như sợ rơi mất hạt nào.
Giữa chiến tranh thiếu thốn, từng hạt gạo đều quý như vàng.
Một buổi chiều cuối mùa khô, máy bay địch bất ngờ oanh tạc khu vực đóng quân.
Một lán thương binh bị sập sau tiếng nổ lớn.
Anh Nam lao vào cứu người giữa đất đá và khói bụi.
Người cuối cùng được đưa ra an toàn.
Nhiều năm sau, tiếng mở túi gạo giữa đêm vẫn còn trong ký ức của những người lính thời hoa lửa.


