TIẾNG MƯA TRÊN MÁI TĂNG
TIẾNG MƯA TRÊN MÁI TĂNG
Đêm rừng mùa mưa lạnh đến thấu xương. Nước mưa rơi lộp bộp trên mái tăng căng tạm giữa hai gốc cây lớn.
Đơn vị anh Phát vừa hành quân suốt ba ngày liền nên ai cũng mệt lả.
Chiếc mái tăng nhỏ không đủ che hết mọi người.
Anh Phát lặng lẽ ngồi ngoài mép để nhường chỗ khô hơn cho thương binh.
Nước mưa chảy dọc theo tóc và vai áo anh.
Nhưng anh chỉ cười:
“Tôi quen rồi.”
Giữa chiến tranh, những điều giản dị như nhường nhau một góc khô ráo cũng đủ khiến người ta thấy ấm lòng.
Nửa đêm, tiếng động lạ vang lên phía bìa rừng.
Anh Phát lập tức cầm súng bò ra kiểm tra.
Phía trước là một toán địch đang tiến gần khu vực trú quân.
Tiếng báo động vang lên ngay giữa tiếng mưa rơi dồn dập.
Nhờ phát hiện kịp thời, cả đơn vị nhanh chóng rút sang khu vực an toàn.
Nhưng trong lúc chặn phía sau để đồng đội rời đi, anh Phát đã mãi mãi nằm lại giữa đêm mưa rừng lạnh buốt.
Sau chiến tranh, những người lính cũ mỗi lần nghe tiếng mưa đập trên mái tôn đều nhớ về đêm mưa năm ấy — đêm có một người lính trẻ ngồi chịu ướt để đồng đội được ngủ yên.



