TIẾNG MƯA TRÊN TẤM TĂNG
TIẾNG MƯA TRÊN TẤM TĂNG
Một buổi chiều mưa lớn.
Đang ngồi trong hội trường nghe kể chuyện truyền thống, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn.
Bác Phúc ngẩng đầu nghe.
Rồi mỉm cười.
"Ngày xưa, mưa còn to hơn thế."
Ngày ấy, giữa rừng chỉ có tấm tăng để che.
Mưa gõ lộp bộp suốt đêm.
Có người nằm nghe rồi nhớ tiếng mưa trên mái nhà ở quê.
Có người nhớ mẹ.
Có người nhớ vợ mới cưới.
Có người nhớ đứa con còn chưa biết mặt.
Bác bảo:
"Mưa ở đâu cũng giống nhau."
"Chỉ có người nghe mưa là khác."
Tôi lặng nhìn những hạt mưa ngoài hiên.
Chợt hiểu vì sao cùng một cơn mưa mà mỗi người lại mang một nỗi nhớ khác nhau.



