Khác

Tiếng Nhị Trên Đỉnh Hang Bổ Búng

Quảng Ninh13/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Nhị Trên Đỉnh Hang Bổ Búng

Nằm ở thế cắm đầu trên vách núi đá vôi hẻo lánh thuộc dải Trường Sơn (Quảng Bình), hang Bổ Búng là nơi đóng quân của một trạm đài thông tin vô tuyến điện thuộc Binh đoàn 559. Căn hang nhỏ nằm chênh vênh ở độ cao hàng trăm mét, có nhiệm vụ thu phát tín hiệu mật, giữ mạch liên lạc thông suốt cho các đơn vị vận tải chiến lược tiến vào Nam.

Gắn bó với đài thông tin tại đây là anh Phạm Quốc Tuấn (20 tuổi, quê Hải Dương). Là một chiến sĩ thông tin kiêm tay đàn nhị tài hoa của tiểu đoàn, anh Tuấn luôn mang theo chiếc đàn nhị tự chế bằng gỗ xoan và da trăn rừng. Những đêm lặng gió sau giờ trực ca, tiếng đàn nhị trầm ấp, da diết của anh lại vang lên giữa lòng núi đá, xua đi cái mênh mông, cô quạnh của rừng già.

Đêm ngày 12 tháng 5 năm 1972, không quân Mỹ phát hiện ra vệt sóng radio phát ra từ khu vực núi Bổ Búng. Một đợt oanh tặc tàn khốc bằng bom tọa độ và pháo hạm lập tức dội xuống vách núi. Một quả bom nổ ngay sát vòm hang làm sạt lở hàng chục khối đá lớn, đánh sập một phần vách hầm và làm đứt gãy hoàn toàn ăng-ten dây thu phát tín hiệu.

Đúng lúc đó, một bức điện khẩn cấp mang tính mật lệnh chiến dịch đang được phát dở. Toàn bộ đài rơi vào trạng thái mất liên lạc. Nếu không nối lại ăng-ten ngay lập tức, các đơn vị xe tải phía dưới sẽ không nhận được lệnh chuyển hướng, nguy cơ rơi vào trận địa phục kích của địch là rất lớn.

Giữa đêm tối mịt mùng, khói bom khét lẹt và đá vụn vẫn tiếp tục lăn sạt từ đỉnh núi, anh Tuấn vơ lấy cuộn dây đồng ăng-ten, lao ra khỏi vòm hang chênh vênh.

Để tín hiệu phát đi xa nhất, anh phải trèo lên đỉnh mỏm đá nhọn nhất nằm sát mép vực thẳm — nơi hoàn toàn không có chỗ che chắn. Khi anh Tuấn vừa nối xong mối dây cuối cùng vào cọc thu sóng thì một đợt pháo hạm từ ngoài biển lại bắn bồi vào vách đá. Mảnh pháo văng rát mặt, găm thẳng vào mạn sườn trái làm anh ngã khuỵu xuống gờ đá. Máu đỏ thắm nhanh chóng thấm qua chiếc áo lính.

Toàn thân đau nhói, sức lực kiệt dần, nhưng anh Tuấn hiểu rằng mình không thể buông tay. Nếu anh ngã xuống, sợi dây ăng-ten sẽ tuột khỏi đỉnh cọc và tín hiệu sẽ bị đứt đoạn.

Dùng chút sức lực cuối cùng, người lính trẻ cắn chặt môi, một tay ôm chặt lấy cọc ăng-ten làm vật đỡ, tay còn lại móc từ trong lưng quần ra chiếc đàn nhị. Giữa tiếng rít của đạn pháo và tiếng gió hú qua gờ đá vôi, anh kéo lên những nốt nhạc đanh gọn, dồn dập.

Tiếng đàn nhị vang xa trong đêm đen như một ám hiệu sống, vừa tiếp thêm ý chí kiên cường cho người đồng đội đang gõ moóc-xơ bên trong lòng hang, vừa khẳng định đài thông tin vẫn đang đứng vững. Bức điện mật lệnh quan trọng đã được truyền đi hoàn chỉnh, cứu nguy cho toàn bộ đoàn xe vận tải quân sự bên dưới chân núi.

Khi đồng đội bò được ra đến mỏm đá, bức điện đã phát xong an toàn. Anh Phạm Quốc Tuấn dựa lưng vào gốc cọc ăng-ten, tay vẫn giữ chặt cây đàn nhị, mỉm cười thanh thản giữa bình minh đang hé rạng trên đỉnh Bổ Búng. Tiếng đàn nhị đêm ấy đã đi vào huyền thoại của những người lính thông tin Trường Sơn như một khúc ca bất tử về lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm đến hơi thở cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Nhị Trên Đỉnh Hang Bổ Búng | Câu chuyện thời hoa lửa