Cựu chiến binh

Tiếng Nổ Đầu Đời Tại Kho 101 Cầu Giấy

Tuyên Quang18/12/2025Đoàn xã Hòa An (Đoàn xã Hòa An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hà Xuân Liêu, sinh năm 1951 hiện đang sinh sống tại thôn Chắng Hạ, xã Hòa An. Trong cuộc đời binh nghiệp, ông đã đi qua nhiều cung đường, chứng kiến nhiều trận đánh, nhưng khoảnh khắc lần đầu tiên tận mắt thấy bom nổ tại Kho 101 Cầu Giấy vẫn là một ký ức không bao giờ phai mờ. Nó không chỉ là âm thanh của thuốc nổ, mà là bài học đầu tiên về sự sinh tử và lòng quả cảm của người lính.

📍 Trận địa giữa lòng Hà Nội

Lúc bấy giờ, Kho 101 tại khu vực Cầu Giấy là một trong những yết hầu quan trọng về hậu cần và khí tài. Không khí lúc nào cũng khẩn trương, xe ra xe vào nườm nượp để chi viện cho các chiến trường. Chúng tôi, những người lính trẻ, dù luôn chuẩn bị tinh thần cho chiến tranh nhưng trong thâm tâm vẫn chưa thể hình dung hết sự tàn khốc của nó cho đến ngày định mệnh ấy.

Trời Hà Nội hôm đó bỗng dưng lặng gió, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Rồi bất ngờ, tiếng còi báo động vang lên dồn dập, xé toạc không gian. Tiếng gầm rú của động cơ máy bay phản lực Mỹ từ xa vọng lại, nghe chói tai và rung chuyển cả mặt đất.

🔥 Khoảnh khắc "Rung trời chuyển đất"

Lần đầu tiên trong đời, ông thấy những "con ma" cánh sắt lao xuống từ tầng mây. Chỉ trong tích tắc, những khối đen đặc rời khỏi bụng máy bay.

"Oành! Oành!"

Tiếng nổ chát chúa vang lên liên tiếp. Sức ép của quả bom cực mạnh khiến tai ông ù đặc, mặt đất dưới chân rung lên bần bật như một trận động đất dữ dội. Một cột khói đen đặc, khổng lồ dựng đứng lên giữa khu vực kho, kèm theo đó là gạch đá, mảnh thép bắn tung tóe khắp nơi.

Lúc đó, thú thật là tim đập loạn nhịp, hơi thở gấp gáp. Cái mùi khét lẹt của thuốc súng hòa lẫn với mùi đất đá bị xới tung xộc thẳng vào mũi. Lửa bắt đầu bốc lên từ những khu nhà kho bị trúng bom, tiếng đồng đội gọi nhau, tiếng súng phòng không của ta đánh trả vang lên vang dội cả một góc trời. Ông Liêu kể lại.

Trong giây phút ấy, ông hiểu rằng: Chiến tranh không phải là phim ảnh, nó là máu, là lửa, và là sự tàn phá khủng khiếp. Nhưng chính cái khoảnh khắc đối mặt với tử thần đó, nỗi sợ hãi ban đầu biến mất, thay vào đó là một luồng điện chạy dọc sống lưng – đó là sự căm thù và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất, từng hòm đạn của đơn vị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn