Tiếng nổ đầu đời và cái ôm thắt nghẹt
Nhập ngũ năm 1972, trận đánh đầu tiên luôn là ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm trí người lính trẻ Hoàng Văn Phúc. Khi tiếng pháo của địch gầm vang, mặt đất rung chuyển, chàng tân binh 18 tuổi không tránh khỏi những giây phút nín thở vì hồi hộp. Giữa khói bom mù mịt, một bàn tay thô ráp của người đội trưởng kéo mạnh ông vào góc hầm, hét lớn: "Bình tĩnh, bám chắc lấy súng, Phúc!". Cái ôm thắt nghẹt và lời thét ấy như một liều thuốc tinh thần, đánh tan mọi nỗi sợ hãi. Ông Phúc ôm chặt khẩu súng, bắn trả kiên cường. Trận đánh kết thúc, nhìn nhau mặt mũi lem luốc khói súng đen nhẹm, ông và đồng đội bật cười vang cả góc rừng. Kỷ niệm trận đầu thử lửa ấy đã dạy cho người lính trẻ bài học lớn nhất về tình đồng đội: ở chiến trường, đồng đội chính là lá chắn, là gia đình, là điểm tựa để cùng nhau vượt qua lằn ranh sinh tử.


