Tiếng nổ giữa đêm Đông Khê
Tiếng nổ của khối bộc phá La Văn Cầu mang tới đã phá lô cốt và mở đường cho đồng đội xung phong.
Đêm 17-9-1950, trận Đông Khê diễn ra trong không khí vô cùng căng thẳng. Tiếng súng, tiếng pháo và tiếng hô xung phong vang lên giữa trận địa. Trong đội hình tấn công, La Văn Cầu và tổ bộc phá được giao nhiệm vụ mở đường vào lô cốt. Các chiến sĩ lần lượt gặp thương vong nhưng La Văn Cầu vẫn tiếp tục tiến lên. Khi cánh tay phải bị thương nặng, ông nhờ đồng đội xử lý rồi dùng cánh tay còn lại mang bộc phá. Cuối cùng, ông tiếp cận được lô cốt và kích nổ. Một tiếng nổ lớn vang lên, công sự bị phá hủy và lực lượng phía sau có điều kiện tiếp tục xung phong. Đối với trận đánh, đó là một hành động có ý nghĩa trực tiếp: nhiệm vụ của tổ bộc phá là mở đường và họ đã hoàn thành. Đối với lịch sử, tiếng nổ ấy trở thành khoảnh khắc gắn liền với tên tuổi La Văn Cầu. Ông đã bị thương nặng nhưng vẫn hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi tiếng nổ vang lên, La Văn Cầu ngất đi. Khi tỉnh lại, ông biết đồng đội đã tiếp tục tiến lên. Điều ấy khiến ông cảm thấy nhiệm vụ của mình đã được hoàn thành. Tuy nhiên, chiến thắng Đông Khê cũng đi cùng những mất mát lớn. Nhiều chiến sĩ đã hy sinh hoặc bị thương. La Văn Cầu sau này luôn nhắc đến đồng đội khi nói về trận đánh. Ông không coi chiến công của mình là thành quả của riêng cá nhân mà đặt nó trong sự hy sinh của cả đơn vị. Chính vì vậy, câu chuyện về tiếng nổ Đông Khê không chỉ là câu chuyện về một người anh hùng mà còn là câu chuyện về những người lính đã cùng nhau chiến đấu. Tiếng nổ phá lô cốt mở ra một con đường vật chất cho quân đội tiến lên, đồng thời mở ra một trang mới trong cuộc đời La Văn Cầu.



