Mẹ Việt Nam Anh hùng

TIẾNG NỔ GIỮA LÒNG ĐẤT MẸ – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ VNAH PHẠM THỊ LIÊN

Trong những ngày đi về xã An Trường A, huyện Càng Long để tìm lại những câu chuyện của một thời máu lửa, tôi được nghe kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Liên – một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ với biết bao nhọc nhằn, và lặng lẽ gánh chịu những mất mát không gì bù đắp. Mẹ sinh năm 1901, lớn lên trên mảnh đất quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Cả cuộc đời Mẹ gắn bó với ruộng đồng, với mái nhà đơn sơ và đàn con đông đúc – 8 người con (6 trai, 2 gái) mà Mẹ và chồng – ông Phan Văn Thời – hết lò

Vĩnh Long13/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày đi về xã An Trường A, huyện Càng Long để tìm lại những câu chuyện của một thời máu lửa, tôi được nghe kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Liên – một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ với biết bao nhọc nhằn, và lặng lẽ gánh chịu những mất mát không gì bù đắp.

Mẹ sinh năm 1901, lớn lên trên mảnh đất quê nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Cả cuộc đời Mẹ gắn bó với ruộng đồng, với mái nhà đơn sơ và đàn con đông đúc – 8 người con (6 trai, 2 gái) mà Mẹ và chồng – ông Phan Văn Thời – hết lòng nuôi dưỡng.

Nhưng chiến tranh đã không để cho mái ấm ấy được trọn vẹn.

Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến ác liệt, những người con của Mẹ lần lượt lên đường. Trong đó, hai người con trai đã mãi mãi không trở về.

Người con trai – liệt sĩ Phan Văn Hớn, sinh năm 1934 – tham gia cách mạng năm 1966, là đội viên du kích xã An Trường. Anh là người gan dạ, sẵn sàng nhận những nhiệm vụ nguy hiểm.

Ngày 13 tháng 10 năm 1972, trong một nhiệm vụ đặc biệt – cưa bom để lấy thuốc nổ phục vụ chiến đấu – một công việc hiểm nguy đến mức đối mặt với cái chết từng giây, anh đã hy sinh khi quả bom bất ngờ phát nổ.

Tiếng nổ ấy không chỉ xé toạc không gian, mà còn xé nát trái tim người mẹ nơi quê nhà.

Chưa dừng lại ở đó, Mẹ còn phải chịu thêm một nỗi đau khác.

Người con trai – liệt sĩ Phan Văn Hảo, sinh năm 1943 – tham gia cách mạng từ năm 1961, là Thượng sĩ thuộc Sư đoàn 25. Anh chiến đấu ở những chiến trường ác liệt, đối mặt với kẻ thù trong từng trận đánh.

Ngày 06 tháng 8 năm 1963, trong một trận chiến tại Kinh Sáng, Thọ Mai, anh bị giặc bắt. Dù đối diện với hiểm nguy, anh vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, và đã bị địch bắn hy sinh.

Hai người con, hai cách hy sinh…
Một người ngã xuống giữa tiếng bom…
Một người nằm lại trước họng súng quân thù…

Người dân trong xã kể rằng, Mẹ Phạm Thị Liên là người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng sau những mất mát ấy, Mẹ trở nên lặng lẽ hơn bao giờ hết. Mẹ không khóc than nhiều, chỉ âm thầm thắp nhang cho con, ngày qua ngày, năm qua năm.

Có người hỏi Mẹ: “Mất hai người con, Mẹ có đau không?”
Mẹ chỉ nói chậm rãi: “Đau chứ… nhưng con mình chết cho nước, thì mình phải chịu…”

Câu nói ấy giản dị mà nặng trĩu. Đó không chỉ là nỗi đau của một người mẹ, mà còn là sự hy sinh thầm lặng của biết bao gia đình Việt Nam trong chiến tranh.

Suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời, Mẹ sống trong căn nhà nhỏ, lặng lẽ nhưng kiên cường. Mẹ tiếp tục chăm lo cho những người con còn lại, tiếp tục sống với ký ức về những người đã khuất – như một cách giữ gìn hình bóng của họ trong lòng.

Năm 1982, Mẹ ra đi, mang theo cả một đời tảo tần và hy sinh. Đến năm 2014, Mẹ được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” – một sự tri ân thiêng liêng của Tổ quốc.

Rời An Trường A, tôi đứng lặng giữa con đường làng nhỏ. Gió vẫn thổi qua những hàng cây, như mang theo tiếng vọng của quá khứ.

Một người mẹ sinh ra tám người con…
Hai người con nằm lại giữa chiến tranh…
Và một cuộc đời lặng lẽ đi qua trong nỗi đau không lời.

Nhưng chính từ những mất mát ấy, quê hương này mới có được ngày hôm nay.

Và tôi hiểu rằng:
Có những tiếng nổ đã tắt từ lâu, nhưng dư âm của nó sẽ còn mãi trong lòng đất mẹ… và trong trái tim của những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn