Tiếng Nổ Giữa Lòng Thị Xã – Trận Đánh Sập Cư Xá Sĩ Quan Mỹ Của Biệt Động Rạch Giá
Tiếng Nổ Giữa Lòng Thị Xã – Trận Đánh Sập Cư Xá Sĩ Quan Mỹ Của Biệt Động Rạch GiáBối cảnh lịch sử: "Gai nhọn" giữa nội ô Rạch GiáNăm 1965, đế quốc Mỹ bắt đầu đổ quân ồ ạt vào miền Nam Việt Nam, triển khai chiến lược "Chiến tranh cục bộ". Tại thị xã Rạch Giá (trung tâm hành chính của tỉnh Kiên Giang lúc bấy giờ), Mỹ tung vào đây một đội ngũ đông đảo các cố vấn quân sự, sĩ quan và nhân viên kỹ thuật để điều hành bộ máy chiến tranh tại địa phương.Để đảm bảo an toàn và phục vụ đời sống cho lực lượng này, địch đã cải tạo và biến một khu cư xá lớn tại trung tâm thị xã (gần khu vực Tòa hành chánh và Tòa đại sứ Mỹ lúc bấy giờ) thành nơi ăn ở, sinh hoạt biệt lập dành riêng cho các sĩ quan và cố vấn Mỹ. Khu vực này được canh gác nghiêm ngặt 24/24 bởi nhiều lớp cảnh sát dã chiến, hiến binh bồng súng và chó nghiệp vụ. Địch tự tin rằng đây là "vùng bất khả xâm phạm" giữa lòng thị xã.Để giáng một đòn chí mạng vào tinh thần xâm lược của quân Mỹ và phối hợp với phong trào đấu tranh ở vùng nông thôn, Ban chỉ huy Quân sự thị xã Rạch Giá đã giao nhiệm vụ cho Đội biệt động thị xã, đứng đầu là Đội trưởng Trịnh Văn Lầu (biệt danh Phong), vạch kế hoạch tấn công mục tiêu sừng sỏ này.Kế hoạch táo bạo và cuộc thâm nhập nghẹt thởCư xá sĩ quan Mỹ nằm ở vị trí trung tâm, nếu dùng lực lượng lớn tấn công sẽ rất dễ bị lộ và khó rút lui. Ông Trịnh Văn Lầu quyết định áp dụng lối đánh "xuất quỷ nhập thần" đặc trưng của biệt động: Hóa trang thâm nhập, dùng chất nổ định hướng đánh sập tòa nhà.Chuẩn bị vũ khí bí mật: Để có đủ sức công phá một tòa nhà bê tông kiên cố, ông Lầu cùng các chiến sĩ đã bí mật vận chuyển chất nổ C4 từ vùng căn cứ ven đô vào nội ô bằng cách giấu trong các giỏ đệm đựng cá, mắm của các tiểu thương yêu nước. Sau đó, khối thuốc nổ nặng hàng chục kg được chế tạo tinh vi với kíp nổ hẹn giờ.Hóa trang vượt bốt gác: Đêm ngày 30/10/1965, trời mưa tầm tã, đường phố Rạch Giá vắng lặng. Ông Trịnh Văn Lầu cùng tổ cảm tử khoác lên mình bộ quân phục của lính súng sính quân đội Sài Gòn, nghênh ngang đi tuần tra nhằm qua mắt các chốt gác từ xa.Tiếp cận mục tiêu: Lợi dụng màn đêm và tiếng mưa rơi lộp bộp làm giảm sự chú ý của lính canh, tổ biệt động khéo léo lách qua hàng rào bảo vệ phía sau cư xá. Ông Trịnh Văn Lầu là người trực tiếp ôm khối bộc phá áp sát vào góc tường chịu lực chính của tòa nhà – vị trí đã được nghiên cứu kỹ lưỡng để khi nổ sẽ gây sập dây chuyền toàn bộ kết cấu.Tiếng nổ xé toạc màn đêm và chiến thắng vang dộiSau khi cẩn trọng kích hoạt hệ thống kíp nổ hẹn giờ, ông Trịnh Văn Lầu ra hiệu cho đồng đội nhanh chóng rút lui theo các con hẻm nhỏ đã được cơ sở quần chúng nhân dân bố trí sẵn để bảo vệ.Đúng nửa đêm, khi các sĩ quan và cố vấn Mỹ đang chìm trong giấc ngủ sau những bữa tiệc tùng, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Sức công phá dữ dội của khối thuốc nổ bẻ gãy các cột trụ bê tông cốt thép, kéo sập hoàn toàn một góc lớn của tòa nhà cư xá sĩ quan Mỹ. Khói bụi, gạch đá sụp đổ ngổn ngang, tiếng còi báo động rít lên liên hồi hòa cùng tiếng la hét hỗn loạn của kẻ thù.Trận đánh diễn ra chớp nhoáng nhưng đạt hiệu suất hủy diệt cực cao: Tiêu diệt tại chỗ và làm bị thương hàng chục cố vấn, sĩ quan Mỹ, phá hủy nhiều phương tiện thông tin và khí tài quân sự hiện đại bên trong tòa nhà. Tổ biệt động của ông Trịnh Văn Lầu rút lui an toàn tuyệt đối trước khi toàn bộ thị xã bị giới nghiêm phong tỏa.Ý nghĩa lịch sửTrận đánh sập cư xá sĩ quan Mỹ ngày 30/10/1965 của Biệt động Rạch Giá do ông Trịnh Văn Lầu chỉ huy là một đòn đánh hiểm, chính xác và có tiếng vang lớn lúc bấy giờ. Chiến công này không chỉ làm tổn thất sinh lực cao cấp của địch mà còn đập tan luận điệu an ninh tuyệt đối của Mỹ tại các đô thị miền Tây.Nó chứng minh một sự thật đanh thép thời hoa lửa: Ngay cả ở nơi sào huyệt kiên cố nhất, quân xâm lược cũng không thể an toàn trước lòng dũng cảm, mưu trí và sự che chở của nhân dân đối với những người chiến sĩ biệt động.


