Tiếng nổ kinh hoàng
Tiếng nổ kinh hoàng
Tiếng nổ còn ở lại
Sau trận bom kinh hoàng khiến trung đoàn chỉ còn lại sáu người, ông Phạm Trọng Khái không được trở về hậu phương. Cũng như nhiều người lính khác, ông tiếp tục ở lại chiến trường, tiếp tục chiến đấu giữa những tháng ngày bom đạn vẫn chưa dứt.
Ông kể, có những trận đánh mà bom địch dội xuống dồn dập đến mức mặt đất rung chuyển như động đất. Người lính chỉ biết ép sát xuống hầm hoặc những hố bom cũ, chờ từng đợt nổ đi qua. Mỗi lần bom rơi, sức ép như xé toạc không khí, cây rừng gãy đổ, đất đá tung mù mịt.
Trong một trận đánh như vậy, một quả bom phát nổ rất gần vị trí của ông.
Ông chỉ kịp nghe một tiếng nổ chát chúa rồi mọi thứ như tối sầm lại. Tai ù đặc, đầu óc choáng váng, không còn nghe rõ tiếng đồng đội gọi nhau. Khi đưa tay lên mặt, ông thấy máu đang chảy ra từ tai và mũi. Sức ép của vụ nổ đã khiến ông bị thương nặng.
Ông bảo, lúc ấy không còn nghĩ đến đau hay sợ. Điều duy nhất ông quan tâm là mình còn có thể đứng dậy được hay không.
Sau khi được đồng đội đưa ra khỏi khu vực nguy hiểm và sơ cứu, ông lại tiếp tục cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ. Những vết thương rồi sẽ lành, nhưng di chứng của sức ép bom thì còn theo ông nhiều năm sau chiến tranh.
Đến hôm nay, mỗi khi nhắc lại trận đánh ấy, ông vẫn nhớ rất rõ tiếng nổ khủng khiếp của quả bom năm nào. Đó là thứ âm thanh mà thời gian không thể làm phai mờ.
Ông nói, chiến tranh không chỉ để lại những vết thương nhìn thấy được. Có những vết thương nằm sâu trong cơ thể, có những ký ức nằm sâu trong tâm trí và theo người lính suốt cả cuộc đời.
May mắn trở về sau chiến tranh, ông Phạm Trọng Khái luôn coi mình là người còn sống thay cho nhiều đồng đội đã ngã xuống. Vì thế, mỗi khi được hỏi về những năm tháng chiến đấu, ông không kể để nói về sự dũng cảm của bản thân, mà để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng biết bao mất mát và hy sinh.


