TIẾNG NỔ MỘT TẤN Ở ĐỒI A1
Trong ký ức của cựu chiến binh Ngô Thế Ngân, có một âm thanh đặc biệt không thể nào quên: tiếng nổ của khối bộc phá một tấn tại đồi A1 chiều 7/5/1954.
Ông là chiến sĩ Trung đoàn 44, được bổ sung vào đợt cuối của Chiến dịch Điện Biên Phủ. Nhiệm vụ của đơn vị ông còn gắn với công tác phục vụ hậu chiến và dẫn giải tù binh, hàng binh.
Ngày 7/5/1954, khi chiến dịch bước vào thời khắc quyết định, khối bộc phá lớn được kích nổ tại đồi A1. Ngô Thế Ngân kể rằng ông chưa từng nghe tiếng nổ nào lớn như vậy. Những người lính được lệnh nằm xuống, ngửa người và há miệng để chờ tin.
Sau tiếng nổ, tin chiến thắng lan đến các đơn vị.
Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ bị đánh bại. Tướng Đờ Cát và bộ tham mưu đầu hàng.
Niềm vui chiến thắng đến sau 56 ngày đêm chiến đấu gian khổ.
Nhưng với Ngô Thế Ngân, chiến thắng ấy luôn gắn với hình ảnh những người đồng đội không còn trở về. Ông hiểu rằng hòa bình và độc lập phải đánh đổi bằng xương máu của bộ đội, dân công hỏa tuyến và thanh niên xung phong.
Sau chiến thắng, ông còn ở lại để dẫn giải tù binh và đón sinh nhật Bác Hồ ngày 19/5/1954 tại Điện Biên trước khi trở về.
Nhiều thập kỷ sau, ông vẫn giữ những ký ức ấy như một phần không thể tách rời của cuộc đời.
Câu chuyện Ngô Thế Ngân không chỉ là câu chuyện về một tiếng nổ làm rung chuyển đồi A1. Đó còn là câu chuyện về giá trị của hòa bình và món nợ ân tình đối với những người đã hy sinh.



