Tiếng nổ ở sân bay Tân Sơn Nhất
Câu chuyện khắc họa hình ảnh quả cảm của Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi (hoặc người chiến sĩ biệt động Nguyễn Hoàng Minh trong trận đánh sân bay của tổ biệt động). Để đánh sập ý chí leo thang chiến tranh của Mỹ, những người chiến sĩ biệt động Sài Gòn đã cải trang, vượt qua hàng loạt hàng rào an ninh nghiêm ngặt nhất để tấn công ngay vào đầu não không quân địch, hiến dâng tuổi thanh xuân cho ngày hội thống nhất.
Vào những năm giữa thập niên 1960, Sài Gòn được mệnh danh là "thủ đô" tạm thời của chính quyền miền Nam bấy giờ, nơi tập trung những cơ quan đầu não và các căn cứ quân sự kiên cố nhất của quân đội Mỹ. Trong đó, sân bay quân sự Tân Sơn Nhất là nơi xuất phát của hàng trăm chuyến bay mang bom đạn đi gieo rắc nỗi đau lên khắp hai miền Nam - Bắc. Địch bố phòng nơi đây bằng nhiều lớp hàng rào kẽm gai, chó nghiệp vụ, máy dò điện tử và những toán lính gác tuần tra 24/24.
Giữa một "vùng cấm" bất khả xâm phạm như thế, Anh — một chiến sĩ biệt động thành trẻ tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt sáng ngời chí khí — đã nhận một nhiệm vụ tưởng chừng như không tưởng: Lọt vào sân bay, đánh sập bãi chứa máy bay chiến lược của địch.
"Thời hoa lửa" của những người chiến sĩ biệt động Sài Gòn không có chiến hào, không có đồng đội bọc lót bên cạnh lúc giáp lá cà. Vũ khí duy nhất của họ giữa lòng thành phố náo nhiệt là sự mưu trí, lòng can đảm và một trái tim sẵn sàng rực cháy vì Tổ quốc.
Để chuẩn bị cho trận đánh, Anh đã mất hàng tháng trời cải trang thành một người thợ sửa điện, thợ cắt cỏ bên ngoài căn cứ để ghi nhớ từng khung giờ đổi gác, từng góc tối của ánh đèn pha.
Đêm hành động, trời đổ mưa tầm tã — một lợi thế thiên nhiên ban tặng. Anh bí mật cắt lớp hàng rào kẽm gai đầu tiên, người trườn sát mặt đất đầy bùn nhão và những mảnh thủy tinh cứa vào da thịt. Từng mét, từng mét một, Anh lách qua các trạm gác trong gang tấc khi ánh đèn pha quét sượt qua lưng.
Khi tiếp cận được bãi đỗ của những chiếc "thần sấm", "con ma" hiện đại, Anh nhanh chóng áp các khối thuốc nổ định hướng vào càng máy bay. Tuy nhiên, trong lúc cài đặt kíp nổ cuối cùng, một toán lính tuần tra bất ngờ đi vòng lại sớm hơn lịch trình do trời mưa lớn. Tiếng quát lớn vang lên, kèm theo đó là luồng đạn xả xối xả về phía Anh.
Anh bị trúng đạn vào chân, không thể chạy thoát. Biết mình đã bị bao vây và không còn đường lui, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Anh không hề run sợ. Thay vì tìm cách trốn chạy, Anh dùng chút sức lực cuối cùng, nhoài người lên bóp kíp nổ kích hoạt sớm toàn bộ hệ thống bộc phá.
Oàng! Oàng! Oàng!
Hàng loạt tiếng nổ dây chuyền kinh hoàng xé toạc màn đêm Sài Gòn. Cả góc sân bay Tân Sơn Nhất biến thành một biển lửa ngút trời. Những chiếc máy bay chiến tranh hiện đại bốc cháy đùng đùng, soi rõ bóng dáng người chiến sĩ trẻ đang mỉm cười thanh thản ngã xuống ngay trên đường băng.
Trận đánh ấy đã phá hủy hàng chục máy bay địch, làm rúng động giới chóp bu quân sự Mỹ tại Sài Gòn. Người chiến sĩ biệt động ấy ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, nhưng ngọn lửa từ trận đánh của anh đã thắp lên niềm tin mãnh liệt cho đồng bào thành thị về một ngày mai đất nước hoàn toàn độc lập, non sông thu về một mối.



