Tiếng nổ vang trời và sự hóa thân vào biển đảo Tổ quốc
Vào lúc 2 giờ 40 phút sáng ngày 1 tháng 3 năm 1968, một tiếng nổ khủng khiếp xé toác màn đêm vang lên tại vùng biển Hòn Hèo. Con tàu C235 thân yêu nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn, cắt đôi quả núi sát bờ biển. Trận nổ hiểm sách ấy đã xóa sạch mọi dấu vết, bảo vệ tuyệt đối bí mật của con đường huyền thoại trên biển. [1, 2, 3]
Nguyễn Phan Vinh cùng máy trưởng bơi vào bờ, ẩn nấp trên các hang đá của núi Hòn Hèo. Sáng hôm sau, địch lồng lộn huy động một tiểu đoàn bộ binh, có trực thăng vũ trang yểm trợ, mở cuộc vây ráp gắt gao nhằm bắt sống người thuyền trưởng. Trong trận chiến không cân sức giữa các gờ đá lạnh ngắt, anh cùng đồng đội đã kiên cường dùng súng tiểu liên bắn trả, đánh lui nhiều đợt tiến công của giặc. Khi viên đạn cuối cùng của khẩu súng trên tay anh vang lên, Nguyễn Phan Vinh đã anh dũng ngã xuống ở tuổi 35, máu của anh hòa vào lòng đất mẹ và sóng biển quê hương. [1, 2, 3, 4]
Để vinh danh sự hy sinh oanh liệt của anh, năm 1970, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Nguyễn Phan Vinh. Đặc biệt, tên của anh đã được trân trọng đặt cho đảo Phan Vinh thuộc quần đảo Trường Sa — nơi tiền tiêu ngời sáng và là hòn đảo duy nhất mang tên một người thuyền trưởng tàu không số của Hải quân Việt Nam. [1, 2]



