Bài viết

Tiếng nước rừng và cô gái giao liên

Nguyễn Thị Mai là cô gái giao liên mưu trí, dũng cảm của vùng đất Châu Thành, Tây Ninh. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, cô như một con thoi bình lặng nhưng kiên cường, vượt qua các trạm kiểm soát của địch để vận chuyển tài liệu mật, thuốc men và dẫn đường cho cán bộ vào vùng căn cứ cách mạng.

Tây Ninh07/08/2026Đoàn xã Tân Thành (Tân Thành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Châu Thành bên dòng sông Vàm Cỏ Đông, Nguyễn Thị Mai sớm chứng kiến những đau thương do chiến tranh gây ra cho xóm làng. Khi mới 16 tuổi, mang trong mình tinh thần yêu nước và sự nhanh nhẹn thiên phú, cô đã chủ động xin tham gia vào đội giao liên địa phương.

Công việc của một giao liên vùng biên vô cùng nguy hiểm. Để qua mặt các chốt chặn của địch, Mai thường giả làm cô gái đi hái củi, hái rau rừng hoặc đi chợ bán nong nia. Tài liệu mật được cô ngụy trang tinh vi trong đòn gánh tre, dưới đáy giỏ cá hoặc giấu trong búi tóc dài.

Mùa mưa năm 1972, chiến sự vùng ven trở nên hết sức căng thẳng. Địch tăng cường càn quét, lập thêm nhiều đồn bốt nhằm cắt đứt đường tiếp tế từ nhân dân vào chiến khu. Một đêm mưa tầm tã, Mai nhận nhiệm vụ khẩn cấp: Chuyển một bản đồ tác chiến và một bọc thuốc kháng sinh vượt qua sông Vàm Cỏ Đông để giao cho đơn vị bộ đội đang đóng quân ở bên kia bờ.

Khi cô vừa chèo xuồng ba lá áp sát vào một bãi bồi đầy lau sậy thì bất ngờ nghe tiếng ca nô tuần tra của địch từ xa vọng lại. Ánh đèn pha từ đồn địch quét loang loáng trên mặt nước.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Nếu quay lại, nhiệm vụ sẽ thất bại và tài liệu quý giá có thể rơi vào tay giặc. Một người đồng chí đi cùng lo lắng thì thầm:

"Chị Mai, đèn quét sát quá, hay mình giấu xuồng rồi rút vào rừng sác?"

Mai áp tai xuống nước, bình tĩnh lắng nghe nhịp dòng chảy và tiếng động cơ rồi lắc đầu:

"Không được, tụi nó có chó nghiệp vụ. Các anh ôm bọc thuốc lặn sâu xuống triền sông, bám vào rễ cây đước. Tôi sẽ đánh lạc hướng chúng."

Nói rồi, Mai đẩy chiếc xuồng không ra giữa dòng, cố tình tạo ra tiếng động lớn rồi lao mình xuống dòng nước xiết, bơi ngược về phía những bụi rậm phía bên kia chốt. Đúng như dự đoán, ánh đèn pha và tiếng súng từ ca nô địch lập tức bắn xối xả về phía chiếc xuồng trống và khu vực Mai vừa gây tiếng động.

Nhờ sự dũng cảm và khả năng bơi lội thông thuộc từng khúc sông từ nhỏ, Mai đã lặn sâu dưới dòng nước lạnh ngắt, tránh được làn đạn của kẻ thù. Lợi dụng lúc địch dồn sự chú ý về phía mình, các đồng chí đi cùng đã bảo vệ được bọc thuốc và tài liệu, an toàn vượt sông sang bờ bên kia.

Sáng hôm sau, khi gặp lại đồng đội tại căn cứ trong tình trạng ướt sũng và mệt lả, điều đầu tiên Mai hỏi không phải là vết thương trên người mình, mà là:

"Tài liệu và thuốc men cho các anh thương binh an toàn cả chứ?"

Khi nhận được cái gật đầu và những giọt nước mắt cảm động của người đội trưởng, Mai mới nở nụ cười nhẹ nhõm.

Sau ngày giải phóng, cô gái giao liên năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, lập gia đình và trở thành một người mẹ, người bà hiền hậu. Những vết thương thời chiến mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng nụ cười của bà Mai "Rừng" vẫn vẹn nguyên nét rạng rỡ của tuổi hai mươi.

Hằng năm, vào những ngày kỷ niệm, bà lại cùng các cựu chiến binh về thăm lại chiến trường xưa, thắp nén nhang cho những người đồng đội đã ngã xuống dọc bờ sông Vàm Cỏ. Bà thường bảo với con cháu:

"Hòa bình này được đổi bằng thanh xuân và máu xương của biết bao người. Các con phải biết sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã gửi gắm."

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện "Tiếng nước rừng và cô gái giao liên" là khúc ca hào hùng về sự mưu trí, lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng xả thân của những người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến. Hình ảnh cô giao liên Nguyễn Thị Mai là biểu tượng cho những "đóa hoa lửa" thầm lặng, góp phần dệt nên chiến thắng vẻ vang và giữ gìn nền độc lập cho bình yên bờ cõi hôm nay.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn