Tiếng phấn giữa ngàn bom
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những trận chiến không tiếng súng nhưng vẫn đầy cam go và anh dũng, đó là trận chiến giữ vững con chữ của những người thầy trên bục giảng dã chiến. Thầy giáo Nguyễn Văn Chương chính là một người chiến sĩ thầm lặng trên mặt trận văn hóa ấy.
Sinh ra đúng năm đất nước giành độc lập (1945), tuổi trẻ của ông gắn liền với bục giảng giữa những năm tháng bom đạn khốc liệt nhất. Lớp học của thầy và trò ngày ấy được dựng tạm bách chiến giữa rừng sâu hoặc sâu trong lòng các hầm chữ A thiếu ánh sáng. Chỉ với những tấm gỗ ghép vội làm bảng, dưới ánh đèn dầu leo lét, ông vẫn miệt mài truyền thụ kiến thức Toán học cho học trò. Có những buổi học, tiếng phấn chưa kịp dứt thì tiếng máy bay địch ập đến, thầy trò lại vội vã sơ tán xuống hầm; bom vừa ngớt, bụi đất còn chưa tan, người thầy ấy lại bình thản bước lên viết tiếp phép tính dang dở.
Sự kiên cường và lòng yêu nghề của thầy giáo Nguyễn Văn Chương đã chứng minh một điều: con chữ và tri thức chính là vũ khí sắc bén giúp dân tộc ta chiến thắng bóng tối của chiến tranh, để lại lòng khâm phục sâu sắc cho thế hệ hôm nay.



