TIẾNG PHẤN SAU CHIẾN TRANH
Sau ngày đất nước thống nhất, người thương binh trở về quê với nhiều vết thương trên cơ thể.
Dù việc đi lại khó khăn, ông vẫn quyết định mở lớp học miễn phí cho trẻ em nghèo.
Chiếc bảng đen cũ dựng trong căn nhà nhỏ trở thành nơi gieo chữ cho biết bao học sinh vùng biển Hải Hậu.
Mỗi buổi chiều, tiếng phấn viết bảng lại vang lên đều đặn.
Có hôm trái gió trở trời, vết thương tái phát khiến ông đau nhức nhưng ông vẫn cố giảng bài.
Ông thường nói với học sinh:
“Ngày xưa nhiều người hy sinh để các cháu được học trong hòa bình.”
Nhiều thế hệ học trò trưởng thành luôn xem người thầy thương binh ấy như một tấm gương đẹp về nghị lực sống.



