TIẾNG PHẤN TRÊN BỤC GIẢNG (1)
Người thương binh quê Hải Hậu trở về sau chiến tranh với đôi chân còn in dấu vết bom đạn.
Dẫu sức khỏe giảm sút, ông vẫn chọn đứng trên bục giảng để tiếp tục cống hiến.
Ngày nào cũng vậy, tiếng phấn viết bảng lại vang lên đều đặn trong lớp học nhỏ nơi làng quê.
Ngoài bài học trong sách, ông còn kể cho học sinh nghe về tình đồng đội và lòng yêu nước.
Có hôm trái gió trở trời, vết thương đau nhức khiến bước chân ông chậm lại.
Nhưng chưa bao giờ ông nghỉ lớp.
Người thầy già mỉm cười:
“Được nhìn học trò trưởng thành là phần thưởng lớn nhất.”



