Bài viết

TIẾNG PHẤN TRÊN BỤC GIẢNG QUÊ

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi sáng, người thầy giáo thương binh quê Hải Hậu lại chống cây gậy gỗ bước chậm qua sân trường.

Chiến tranh đã lấy đi một phần cơ thể ông, nhưng không thể lấy đi niềm tin vào giáo dục.

Ông từng chiến đấu ở chiến trường miền Nam những năm ác liệt nhất.

Ngày trở về, mang theo vết thương chưa lành, ông quyết định trở thành giáo viên lịch sử.

Trong lớp học nhỏ, giọng ông luôn trầm ấm và đầy cảm xúc.

Ông kể cho học sinh nghe về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn và cả những lá thư viết dở chưa kịp gửi về quê nhà.

Có hôm, một học sinh hỏi:

“Thầy có hối tiếc vì tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh không?”

Người thầy im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng đáp:

“Không. Vì nhờ thế thầy hiểu hòa bình đáng quý đến nhường nào.”

Cả lớp lặng đi.

Tiếng phấn viết trên bảng hôm ấy bỗng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Người thương binh năm nào vẫn ngày ngày gieo vào lòng học trò tình yêu đất nước và lòng biết ơn thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG PHẤN TRÊN BỤC GIẢNG QUÊ | Câu chuyện thời hoa lửa