TIẾNG PHÁO GẦM NƠI CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Chiến trường B và dải đất miền Trung thuộc Quân khu 5 luôn là một trong những tọa độ khốc liệt nhất, nơi diễn ra cuộc đọ sức nảy lửa giữa ý chí con người và vũ khí tối tân của kẻ thù. Trên mảnh đất Bình Định đầy nắng gió và bom đạn ấy, những tiếng pháo gầm của quân giải phóng đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù, đồng thời là điểm tựa tinh thần vững chắc cho các mũi tiến công của bộ binh. Góp phần làm nên những loạt pháo bão lửa ấy có dấu chân, mồ hôi và máu xương của người chiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa. Gác lại tuổi thanh xuân nơi vùng biển quê hương, ông đã mang sức trẻ và lòng quả cảm vào trận địa pháo, kiên cường bám trụ bên những nòng pháo bỏng rát để viết nên một khúc tráng ca thầm lặng nhưng đầy oanh liệt.
Cựu chiến binh Nguyễn Xuân Nghĩa sinh ngày 30/5/1940 tại vùng đất biển Sầm Sơn, Thanh Hóa — nơi sóng gió trùng khơi đã rèn giũa nên những con người có ý chí sắt đá và tấm lòng kiên trung. Năm 1963, khi cuộc chiến tranh bờ cõi miền Nam bước vào giai đoạn leo thang căng thẳng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Xuân Nghĩa tròn 23 tuổi đã hăng hái lên đường nhập ngũ, mang theo lý tưởng cao đẹp của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Sau thời gian huấn luyện kỹ thuật pháo binh nghiêm ngặt, ông cùng đơn vị bí mật hành quân vượt dãy Trường Sơn vào chi viện cho Chiến trường B, trực tiếp chiến đấu tại địa bàn Bình Định thuộc Quân khu 5. Đây là vùng kinh tế - quân sự chiến lược, nơi địch tập trung lực lượng càn quét và đánh phá vô cùng điên cuồng. Trong đội hình quân giải phóng, ông được giao nhiệm vụ là chiến sĩ pháo 75 ly — loại pháo đi cùng bộ binh, đòi hỏi sự dũng cảm và chính xác tuyệt đối.
Trên trận địa pháo binh giữa lòng chảo Bình Định, công việc của những người lính pháo vô cùng nặng nề và nguy hiểm. Mỗi khẩu pháo nặng hàng trăm cân phải được tháo rời, luồn rừng lội suối, vác trên vai qua những dốc cao dựng đứng để áp sát trận địa. Khi nổ súng, pháo binh luôn là mục tiêu hàng đầu bị máy bay và pháo bầy của địch điên cuồng săn lùng, bắn phá nhằm hủy diệt.
Thế nhưng, bom đạn kẻ thù không thể làm lung lạc ý chí của người chiến sĩ Sầm Sơn. Giai đoạn từ năm 1963 đến 1967, giữa cái nóng như thiêu như đốt của miền Trung và những trận mưa bom dữ dội, chiến sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ bên mâm pháo. Mỗi mệnh lệnh "Bắn!" vang lên giữa trận địa khói lửa ngột ngạt là một lần những viên đạn pháo 75 ly lao vút vào đồn bốt, công sự địch, bẻ gãy các đợt càn quét và chi viện đắc lực cho bộ binh xông lên. Những giọt mồ hôi hòa cùng khói thuốc súng khét lẹt, những đêm dài thức trắng ngụy trang trận địa dưới làn pháo sáng của địch đã tôi luyện nên bản lĩnh thép của người lính pháo binh Quân khu 5.
Năm 1967, sau 4 năm liên tục chiến đấu ngoan cường, cống hiến hết mình nơi chiến trường B khốc liệt, ông Nguyễn Xuân Nghĩa xuất ngũ trở về quê hương Sầm Sơn. Hành trang rời quân ngũ của ông là niềm tự hào của một người lính đã hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ với non sông trong những năm tháng gian khổ nhất.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, người chiến sĩ pháo năm nào giờ đã ở tuổi xưa nay hiếm. Những ký ức về tiếng gầm vang của trận địa pháo 75 ly, về mảnh đất Bình Định một thời mưa bom bão đạn và những người đồng đội chung chiến hào vẫn vẹn nguyên trong tâm trí cựu chiến binh Nguyễn Xuân Nghĩa. Câu chuyện của ông là một minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm, kiên cường của thế hệ cha anh, những người đã dùng máu và mồ hôi để đổi lấy độc lập, tự do và hòa bình cho thế hệ hôm nay.



