Tiếng pháo mở màn
Tôi vẫn nhớ buổi chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954. Suốt nhiều ngày trước đó, chúng tôi đã chuẩn bị trong sự chờ đợi. Công sự được củng cố, trang bị được kiểm tra, mọi người động viên nhau giữ vững tinh thần.

Tôi vẫn nhớ buổi chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954.
Suốt nhiều ngày trước đó, chúng tôi đã chuẩn bị trong sự chờ đợi. Công sự được củng cố, trang bị được kiểm tra, mọi người động viên nhau giữ vững tinh thần.
Ai cũng biết giờ quyết định đang đến gần.
Buổi chiều hôm ấy, không khí trên trận địa khác hẳn mọi ngày.
Mọi người ít nói hơn.
Ai nấy tập trung vào vị trí của mình.
Tôi ngồi bên một người đồng đội. Anh nhìn đồng hồ rồi nói nhỏ:
— Sắp đến giờ rồi.
Tôi gật đầu.
Không ai nói thêm.
Chúng tôi cùng hướng mắt về phía trước.
Rồi thời khắc ấy đến.
Một tiếng pháo vang lên.
Âm thanh từ trận địa pháo vọng qua núi rừng, làm không khí như rung chuyển.
Sau đó là những tiếng pháo nối tiếp nhau.
Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu.
Tôi đã nghe tiếng pháo nhiều lần, nhưng tiếng pháo chiều hôm ấy có một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Nó báo hiệu rằng những ngày chuẩn bị đã kết thúc.
Giờ đây, nhiệm vụ thực sự bắt đầu.
Những người lính bên cạnh tôi nhanh chóng thực hiện công việc được giao. Không còn ai nói chuyện riêng. Mỗi người tập trung vào vị trí của mình.
Một chiến sĩ trẻ hỏi:
— Chúng ta bắt đầu rồi phải không anh?
Tôi đáp:
— Ừ, bắt đầu rồi.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến quê nhà.
Nhớ mẹ.
Nhớ con đường làng.
Nhớ những người đã tiễn chúng tôi lên đường.
Nhưng rồi tôi nhìn sang những người đồng đội.
Họ đang bình tĩnh làm nhiệm vụ.
Tôi tự nhủ:
Mình phải vững vàng.
Tiếng pháo vẫn vang lên.
Cả trận địa bước vào một thời khắc lịch sử.
Những ngày trước đó, chúng tôi đã cùng nhau đào công sự, chuẩn bị đường đi, vận chuyển vật chất và giữ bí mật. Tất cả những công việc âm thầm ấy giờ đây đã trở thành sự chuẩn bị cho chiến dịch.
Tôi nhớ một đồng đội nói:
— Chúng ta đã chuẩn bị lâu rồi. Bây giờ chỉ cần làm tốt nhiệm vụ.
Câu nói ấy rất giản dị.
Nhưng nó thể hiện đúng tâm trạng của chúng tôi lúc đó.
Không ai nghĩ mình là người đặc biệt.
Mỗi người chỉ cố gắng làm thật tốt phần việc được giao.
Những ngày tiếp theo, cuộc chiến diễn ra quyết liệt.
Nhưng trong ký ức của tôi, tiếng pháo đầu tiên chiều 13 tháng 3 vẫn luôn là một âm thanh đặc biệt.
Nó đánh dấu khoảnh khắc chúng tôi bước vào một chiến dịch có ý nghĩa lớn đối với cuộc kháng chiến.
Sau này, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi nhiều lần kể cho con cháu nghe về buổi chiều ấy.
Tôi nói với chúng rằng phía sau tiếng pháo mở màn không chỉ có những người trực tiếp chiến đấu.
Còn có những người đào công sự.
Những người vận chuyển lương thực.
Những người kéo pháo.
Những dân công vượt núi.
Những người dân âm thầm giúp đỡ bộ đội.
Mỗi người góp một phần sức lực vào một mục tiêu chung.


