Bài viết

Tiếng pháo năm xưa và một đời không quên Tổ quốc

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng pháo năm xưa và một đời không quên Tổ quốc

Có những người lính bước vào chiến tranh khi tuổi đời vừa đôi mươi. Họ mang theo sức trẻ, lòng nhiệt huyết và niềm tin giản dị rằng mình phải làm điều gì đó cho đất nước. Ông Lê Trọng Canh, sinh năm 1949, là một người con của quê hương Hoằng Lộc đã đi qua những năm tháng như thế.

Năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn khốc liệt, chàng trai Lê Trọng Canh lên đường nhập ngũ. Tuổi 17, cái tuổi mà hôm nay nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, ông đã khoác lên mình màu áo lính, bắt đầu những năm tháng gắn bó với Sư đoàn Pháo binh.

Rời quê hương, ông bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác. Những ngày huấn luyện, những cuộc hành quân và nhiệm vụ chiến đấu dần trở thành nhịp sống quen thuộc. Trong chiến tranh, người lính pháo binh không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn phải có sự chính xác, bình tĩnh và tinh thần phối hợp chặt chẽ với đồng đội. Mỗi trận địa, mỗi khẩu pháo đều gắn với nhiệm vụ và sự an nguy của cả đơn vị.

Có những đêm người lính không được ngủ trọn giấc. Có những ngày phải di chuyển giữa điều kiện khắc nghiệt, luôn sẵn sàng trước những tình huống bất ngờ. Nhưng giữa tiếng bom đạn, điều giữ người lính đứng vững không chỉ là mệnh lệnh mà còn là tình đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Đối với ông Lê Trọng Canh, những năm tháng trong quân ngũ chính là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ. Tuổi thanh xuân không có những cuộc vui bình thường, không có những ngày tháng bình yên bên gia đình, mà được gửi vào những trận địa, những cung đường hành quân và những nhiệm vụ của người lính.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Những người lính năm xưa trở về quê hương, mang theo niềm vui của ngày hòa bình nhưng cũng mang theo những ký ức về đồng đội. Có những người đã trở về, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Vì thế, với những người lính từng đi qua chiến tranh, hòa bình không chỉ là một khái niệm – đó là điều được cảm nhận bằng cả cuộc đời.

Sau khi trở về cuộc sống đời thường, ông Lê Trọng Canh tiếp tục gắn bó với quê hương. Màu áo lính đã được cất lại, nhưng phẩm chất của người quân nhân vẫn còn trong cách sống: kỷ luật, trách nhiệm, nghĩa tình và luôn biết trân trọng những gì mình đang có.

Hôm nay, khi quê hương Hoằng Lộc đang từng ngày đổi mới, câu chuyện của ông Lê Trọng Canh là một lời nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình. Những người trẻ hôm nay có thể sống trong điều kiện tốt hơn, nhưng phía sau cuộc sống ấy là những thế hệ đã từng đặt tuổi xuân của mình vào những nơi gian khó nhất.

Năm 1966, người thanh niên Lê Trọng Canh lên đường khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng tiếng pháo của một thời vẫn còn vang vọng trong ký ức – như lời nhắc về một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc.

Tuổi trẻ của ông đã đi qua chiến tranh. Và chính những năm tháng ấy đã góp phần làm nên những ngày bình yên mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn