TIẾNG PHÁO NĂM XƯA VẪN VỌNG
TIẾNG PHÁO NĂM XƯA VẪN VỌNG
(Cựu chiến binh – Phạm Văn Được)
Phạm Văn Được sinh năm 1942, quê ở Yên Mỹ – Hưng Yên, vùng quê hiền hòa nhưng lớn lên trong những năm tháng đất nước bị chia cắt, nơi tiếng trống làng hòa với tiếng gọi của Tổ quốc. Tuổi trẻ của ông không dành cho đồng lúa hay con sông quê hương, mà dành cho pháo binh – nơi mỗi phát bắn là quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Trên chiến trường Tây Nguyên, tiếng pháo của Phạm Văn Được vang lên giữa núi rừng sương khói, góp phần mở đường tiến công cho bộ đội chủ lực. Những đêm dài mưa bom, ông cùng đồng đội canh pháo, chuẩn xác từng hướng bắn, bảo vệ đồng đội và từng ngôi làng phía trước. Mỗi quả đạn không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn là biểu tượng của ý chí, lòng trung thành và tinh thần thép của người lính. Ông từng kể: “Có những đêm, tiếng pháo nổ rền rĩ khắp núi rừng, tôi thấy đồng đội gục xuống, thấy mùi khói và đất hòa lẫn. Nhưng trong tim vẫn là niềm tin: mỗi quả đạn bắn ra là một bước tiến của hòa bình, là một bảo đảm cho quê hương mai sau.” Sau ngày chiến tranh kết thúc, Phạm Văn Được trở về quê nhà, mang theo mùi thuốc súng và ký ức của một thời lửa đạn. Dù tuổi cao, ông vẫn kể lại cho con cháu nghe về những trận đánh, nhắc nhở rằng tự do hôm nay được đổi bằng máu và tuổi trẻ của biết bao chiến sĩ. Ông mất năm 2016, nhưng hình ảnh người lính pháo binh trung kiên, với tiếng pháo năm xưa còn vọng trong ký ức, vẫn sống mãi trong tâm trí đồng đội và quê hương. Phạm Văn Được – tiếng pháo của một thời lửa đạn, vang vọng cho thế hệ sau về giá trị của hòa bình.



