TIẾNG PHÁO THỨ NHẤT VÀ KHOẢNH KHẮC IM LẶNG SAU KHI KHAI HỎA
Một trận đánh đáng nhớ khi đơn vị nhận lệnh khai hỏa vào ban đêm. Đó là lần bác Phạm Văn Nghi cảm nhận rõ nhất sức mạnh của tinh thần đồng đội và trách nhiệm của người lính pháo binh trước nhiệm vụ được giao.
Những năm tháng chiến tranh đã để lại trong ký ức của bác Phạm Văn Nghi rất nhiều kỷ niệm.
Có những kỷ niệm gắn với những cuộc hành quân dài.
Có những kỷ niệm gắn với những đêm trực chiến căng thẳng.
Nhưng có một trận đánh mà bác luôn nhớ rõ, bởi đó là lần đầu tiên đơn vị của bác tham gia một nhiệm vụ hỏa lực quy mô lớn vào ban đêm.
Hôm đó, trận địa pháo nằm giữa một khu rừng già.
Cả ngày, đơn vị gần như không có hoạt động lớn nào.
Mọi người tranh thủ kiểm tra khí tài, bảo dưỡng pháo và nghỉ ngơi.
Nhưng ai cũng biết phía trước có thể là một đêm rất dài.
Khi mặt trời khuất sau những dãy núi xa, không khí trên trận địa dần thay đổi.
Sự yên tĩnh thường ngày được thay thế bằng cảm giác tập trung cao độ.
Các khẩu pháo được kiểm tra lần cuối.
Những hòm đạn được sắp xếp gọn gàng.
Mọi vị trí đều sẵn sàng.
Bác Nghi vẫn nhớ rất rõ cảm giác lúc ấy.
Không phải sợ hãi.
Mà là sự hồi hộp của người lính đang chờ đợi nhiệm vụ.
Khoảng gần nửa đêm, tín hiệu từ sở chỉ huy được truyền xuống.
Lệnh chuẩn bị chiến đấu.
Ngay lập tức, toàn bộ trận địa bước vào trạng thái khẩn trương.
Những người lính nhanh chóng vào vị trí.
Không ai nói chuyện.
Chỉ còn những khẩu lệnh ngắn gọn và chính xác.
Trong ánh sáng rất yếu được che chắn cẩn thận, từng người thực hiện công việc của mình.
Người kiểm tra hướng pháo.
Người chuẩn bị đạn.
Người nhận lệnh từ cấp trên.
Tất cả phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy đã được rèn luyện từ lâu.
Thời gian chờ đợi kéo dài.
Không ai biết chính xác thời điểm khai hỏa.
Nhưng mọi người đều sẵn sàng.
Rồi khẩu lệnh được truyền đến.
Dứt khoát.
Ngắn gọn.
Không khí như đông cứng trong khoảnh khắc.
Và ngay sau đó, tiếng pháo vang lên.
Âm thanh mạnh mẽ lan khắp núi rừng.
Ánh lửa lóe sáng giữa màn đêm.
Mặt đất rung nhẹ dưới chân người lính.
Bác Nghi tập trung hoàn toàn vào nhiệm vụ.
Mọi thao tác đều được thực hiện theo đúng quy trình.
Không có thời gian để suy nghĩ nhiều.
Chỉ có trách nhiệm và sự chính xác.
Sau loạt bắn đầu tiên, trận địa lại trở nên yên lặng trong giây lát.
Đó là một cảm giác rất đặc biệt.
Giữa không gian rộng lớn của núi rừng, sau âm thanh vang dội của pháo binh là khoảng lặng khiến ai cũng cảm nhận rõ nhịp tim của mình.
Nhưng khoảng lặng ấy không kéo dài.
Những khẩu lệnh tiếp theo lại được truyền xuống.
Các khẩu pháo tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Đêm chiến đấu diễn ra với sự tập trung cao độ của toàn đơn vị.
Không ai nghĩ đến khó khăn.
Không ai nghĩ đến mệt mỏi.
Tất cả đều hướng tới mục tiêu chung.
Gần sáng, nhiệm vụ hoàn thành.
Khi nhận được lệnh kết thúc, mọi người mới có thời gian ngồi lại bên nhau.
Ai cũng thấm mệt.
Quần áo lấm bụi đất.
Gương mặt hằn rõ dấu vết của một đêm không ngủ.
Nhưng trong ánh mắt của họ là niềm tin và sự quyết tâm.
Một đồng đội trẻ nhìn bác Nghi và nói:
“Đêm nay em mới hiểu thế nào là sức mạnh của cả một đơn vị.”
Bác Nghi mỉm cười.
Ông hiểu rằng trong chiến tranh, không ai chiến đấu một mình.
Mỗi người là một phần của tập thể.
Mỗi vị trí đều có ý nghĩa riêng.
Sau này, mỗi khi nhắc lại trận đánh ấy, bác thường nói:
“Điều tôi nhớ nhất không phải tiếng pháo nổ lớn đến đâu. Mà là sự tin tưởng tuyệt đối giữa những người lính đứng cạnh nhau trong đêm tối.”
Đó cũng chính là điều đã giúp họ vượt qua những năm tháng khó khăn nhất của chiến tranh.
Và trở thành một phần không thể nào quên trong ký ức thời hoa lửa của người lính pháo binh Phạm Văn Nghi.



