Tiếng pháo trên đỉnh đồi không tên
Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, tôi đã đi qua hàng trăm trận đánh, nhưng ký ức về trận đánh trên cao điểm 502 mùa hè năm 1972 vẫn luôn là một vết sẹo rực rỡ trong trái tim tôi. Ngày ấy, đơn vị tôi chỉ là một trung đội pháo binh nhỏ, nhiệm vụ là phải chặn đứng đoàn xe bọc thép của địch đang tiến vào thung lũng để tiếp viện cho cứ điểm phía Nam.
Địch mạnh gấp bội, chúng có máy bay yểm trợ, pháo bầy từ các căn cứ lân cận bắn phá không ngừng nghỉ. Đỉnh đồi nơi chúng tôi đặt trận địa bị xới tung, đất đá lẫn lộn với mảnh bom, khói lửa mịt mù đến mức không nhìn rõ mặt người cách nhau vài sải tay.
Lúc đó, khẩu đội của tôi chỉ còn lại ba người. Bản thân tôi bị một mảnh đạn găm vào vai trái, máu thấm đẫm tấm áo trấn thủ đã bạc màu. Anh em đồng đội lần lượt ngã xuống. Khi khẩu pháo chính bị trúng mảnh bom hỏng hệ thống ngắm, tình thế vô cùng ngặt nghèo. Địch đã sát chân đồi, tiếng xích xe tăng nghiến lên sỏi đá nghe ghê người.
Tôi hét lên với người đồng đội còn lại: "Hùng! Thay tao giữ chân pháo, tao sẽ ngắm qua nòng!". Các cháu biết không, ngắm pháo qua nòng là một kỹ thuật cực kỳ nguy hiểm và đòi hỏi sự chuẩn xác tuyệt đối bằng mắt thường. Tôi áp sát mặt vào thân pháo nóng rẫy, mặc kệ cái bỏng rát, mặc kệ tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không còn biết đến cái chết. Trước mắt tôi chỉ có mục tiêu, và sau lưng tôi là con đường dẫn về làng quê, nơi có những đứa trẻ đang chờ hòa bình.
"Bắn!"
Một tiếng nổ rung trời. Chiếc xe tăng đi đầu bốc cháy dữ dội, khói đen kịt cả một vùng. Lợi dụng lúc địch hoang mang, chúng tôi liên tiếp nã pháo. Mỗi phát đạn là một lời thề. Chúng tôi chiến đấu không phải vì muốn trở thành anh hùng, mà vì chúng tôi biết rằng: nếu mình lùi một bước, quê hương sẽ mất một tấc đất.
Trận đánh kết thúc khi mặt trời xuống núi. Chúng tôi giữ vững được cao điểm, nhưng trung đội chỉ còn lại hai người sống sót. Tôi ngồi bệt xuống cạnh nòng pháo vẫn còn bốc khói, tay run run châm một điếu thuốc lá sâu nát. Nhìn xuống thung lũng, tôi thấy những cánh rừng đại ngàn đang lặng lẽ ôm lấy những người đồng đội đã nằm lại.
Nhiều năm sau, khi được Nhà nước trao tặng danh hiệu Anh hùng, tôi đã khóc. Tôi nói với mọi người rằng: "Danh hiệu này không phải của riêng tôi. Nó thuộc về những người anh em đã dùng thân mình làm giá súng, dùng máu mình để tô thắm lá cờ".
Các cháu thanh thiếu nhi thân mến, lòng yêu nước không nhất thiết phải là những điều lớn lao. Đôi khi, nó chỉ là việc dám đứng vững ở vị trí của mình khi khó khăn nhất. Thế hệ của ông đã cầm súng để các cháu hôm nay được cầm bút. Hãy viết tiếp những trang sử hào hùng ấy bằng tri thức và khát vọng dựng xây đất nước, các cháu nhé!



