Tiếng radio giữa chiến khu
Năm 1968, giữa những cánh rừng già Tây Nguyên mịt mù khói bom, có một đơn vị bộ đội đang đóng quân trong một khu căn cứ nhỏ sâu giữa chiến khu.
Cuộc sống nơi ấy vô cùng thiếu thốn.
Ban ngày:
Bộ đội đào công sự
Hành quân
Và chiến đấu
Ban đêm:
Người vá áo
Người lau súng
Người ngồi viết thư dưới ánh đèn dầu leo lét
Giữa núi rừng âm u ấy, tài sản quý giá nhất của đơn vị không phải là lương thực hay thuốc men…
Mà là một chiếc radio cũ.
Chiếc radio nhỏ màu đen đã sờn lớp sơn ngoài, anten được nối thêm bằng dây thép.
Nó được giao cho chiến sĩ thông tin tên Trọng gìn giữ.
Trọng quê ở Nam Định, trước khi nhập ngũ từng là thợ sửa điện.
Nhờ khéo tay nên anh luôn tìm cách sửa chữa chiếc radio mỗi khi nó hỏng.
Có lần máy bay địch ném bom gần căn cứ, sức ép làm chiếc radio rơi xuống đất vỡ cả núm chỉnh sóng.
Trọng thức gần hai đêm:
Tháo từng con ốc nhỏ
Nối lại dây điện
Và tận dụng linh kiện cũ để sửa
Khi tiếng radio vang lên trở lại, cả đơn vị reo lên vui sướng như vừa nhận được quà lớn.
Bởi giữa chiến khu heo hút ấy, tiếng radio chính là:
Cầu nối với hậu phương
Là tin tức từ đất nước
Và là nguồn động viên tinh thần cho người lính
Đêm nào cũng vậy, sau giờ trực chiến, bộ đội lại quây quần quanh chiếc radio nhỏ.
Có người ngồi trên thùng đạn.
Có người tựa lưng gốc cây.
Ai cũng im lặng lắng nghe từng âm thanh vang lên giữa rừng sâu.
Khi giọng phát thanh viên cất lên:
“Đây là Tiếng nói Việt Nam…”
Nhiều người bỗng thấy sống mũi cay cay.
Bởi giữa nơi bom đạn khốc liệt ấy, tiếng radio khiến họ cảm thấy:
Quê hương vẫn rất gần.
Những buổi phát sóng thường có:
Tin chiến thắng từ các chiến trường
Những bài hát cách mạng
Và cả thư, lời nhắn gửi tới bộ đội ngoài mặt trận
Mỗi lần nghe bài:
“Cô gái mở đường”
hay
“Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây”
Cả đơn vị lại khe khẽ hát theo.
Tiếng hát hòa cùng tiếng suối và tiếng côn trùng giữa rừng đêm tạo nên một cảm giác thật đặc biệt.
Chiến sĩ trẻ tên Hòa thường nói:
“Nghe radio là lúc tụi mình thấy nhớ nhà nhất.”
Hòa mới nhập ngũ chưa đầy một năm.
Đêm nào nghe chương trình ca nhạc, anh cũng lặng im nhìn về phía Bắc.
Anh nhớ:
Mẹ già nơi quê nhà
Cánh đồng lúa
Và cô em gái nhỏ vẫn thường ngồi nghe radio cùng anh trước lúc nhập ngũ
Có hôm chương trình phát thanh đọc thư của đồng bào gửi chiến sĩ ngoài mặt trận:
“Cả nước luôn hướng về các anh…”
Nghe đến đó, nhiều người lính lặng lẽ quay đi lau mắt.
Giữa chiến tranh khốc liệt, những lời động viên giản dị ấy trở thành nguồn sức mạnh vô cùng lớn lao.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị vừa trải qua trận đánh ác liệt.
Nhiều chiến sĩ bị thương.
Không khí trong căn cứ trầm lặng hơn thường ngày.
Sau khi chăm sóc thương binh xong, Trọng lặng lẽ bật chiếc radio.
Từ chiếc loa nhỏ vang lên bài hát:
“Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”
Dù chiến tranh vẫn còn rất dài, nhưng bài hát khiến ai cũng thấy lòng mình ấm lại.
Người chiến sĩ bị thương nằm trên cáng khẽ cười:
“Rồi sẽ có ngày thắng lợi thôi…”
Câu nói ấy khiến cả căn lán im lặng vài giây rồi mọi người cùng gật đầu.
Tiếng radio giữa chiến khu không chỉ mang theo âm nhạc…
Mà còn giữ cho người lính:
Niềm tin
Hy vọng
Và ý chí vượt qua gian khổ
Có lần chiếc radio bất ngờ mất sóng nhiều ngày liền.
Cả đơn vị bỗng thấy trống vắng lạ thường.
Trọng mang máy ra suối ngồi sửa từ sáng tới tối.
Anh tháo tung từng bộ phận nhỏ rồi kiên nhẫn kiểm tra.
Cuối cùng khi tiếng rè rè vang lên rồi giọng phát thanh viên xuất hiện trở lại:
“Đây là Đài Tiếng nói Việt Nam…”
Mọi người vỗ tay reo lên đầy vui mừng.
Một chiến sĩ đùa:
“Cứ như gặp lại người thân lâu ngày ấy.”
Ai cũng bật cười.
Nhưng trong lòng họ đều hiểu:
Giữa chiến khu cô quạnh, chiếc radio chính là người bạn tinh thần quý giá nhất.
Năm 1975, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị quây quần bên chiếc radio cũ để nghe bản tin chiến thắng.
Khi giọng phát thanh vang lên:
“Miền Nam hoàn toàn giải phóng…”
Nhiều người lính bật khóc.
Có người ôm chầm lấy đồng đội.
Có người đứng lặng nhìn lên bầu trời đầy sao giữa núi rừng.
Còn Trọng nhẹ nhàng vuốt lên chiếc radio cũ kỹ đã theo họ suốt những năm tháng chiến tranh.
Anh khẽ nói:
“Chúng ta đã nghe được ngày này rồi…”
Nhiều năm sau, chiếc radio ấy được giữ lại trong phòng truyền thống của đơn vị.
Dù đã cũ và không còn hoạt động tốt nữa, nhưng với những người lính năm xưa, nó là kỷ vật vô giá.
Bởi từ chiếc radio nhỏ bé ấy, họ từng:
Nghe tin quê hương
Nhận thêm niềm tin chiến đấu
Và giữ vững tinh thần giữa những năm tháng bom đạn khốc liệt nhất
“Tiếng radio giữa chiến khu” không chỉ là câu chuyện về một chiếc máy phát thanh cũ…
Mà còn là câu chuyện về:
Niềm tin
Sự gắn bó
Và sức mạnh tinh thần của người lính Việt Nam trong chiến tranh



