Cựu chiến binh

TIẾNG RADIO TRONG CĂN NHÀ NHỎ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG RADIO TRONG CĂN NHÀ NHỎ

Căn nhà của bà Năm nằm cuối một con đường làng.

Nhà chẳng có gì quý giá ngoài chiếc radio cũ đặt trên chiếc tủ gỗ.

Chiếc radio ấy là món quà người con trai mang về cho mẹ trước ngày rời quê.

— Mẹ giữ lấy nhé. Khi nào nhớ con thì mở lên nghe.

Bà Năm cười:

— Mẹ có biết nghe gì đâu.

— Không cần hiểu hết. Chỉ cần nghe tiếng người ta nói là được.

Bà cười, nhưng vẫn cất chiếc radio thật cẩn thận.

Ngày con trai đi, bà đứng trước cổng rất lâu.

Anh quay lại:

— Mẹ vào nhà đi.

— Con đi cẩn thận.

— Con sẽ về.

Bà gật đầu.

— Mẹ biết.

Từ ngày ấy, căn nhà trở nên yên tĩnh.

Mỗi tối, bà Năm đều bật chiếc radio.

Có hôm là chương trình ca nhạc.

Có hôm là tin tức.

Có hôm chỉ nghe tiếng rè rè vì sóng yếu.

Nhưng bà vẫn bật.

Người hàng xóm hỏi:

— Bà nghe gì mà tối nào cũng mở vậy?

Bà cười:

— Tôi nghe cho nhà có tiếng người.

Thỉnh thoảng, bà nhận được thư của con.

Anh kể rằng mình vẫn khỏe.

Anh hỏi cây cau trước sân còn sống không.

Anh hỏi mẹ có còn đau lưng không.

Bà luôn trả lời:

“Cây cau vẫn tốt.”

“Mẹ vẫn khỏe.”

“Con đừng lo.”

Nhưng thực ra, lưng bà đã đau nhiều hơn.

Cây cau cũng đã già.

Bà không muốn con biết.

Bà sợ anh ở nơi xa sẽ không yên lòng.

Một năm nọ, thư không còn gửi về.

Bà vẫn tin con sẽ trở lại.

Mỗi buổi tối, chiếc radio vẫn được bật.

Rồi một ngày, khi bà đang ngồi bên cửa sổ, chương trình phát thanh có nhắc đến một đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về quê.

Bà nghe mà chẳng chú ý lắm.

Cho đến khi người dẫn chương trình đọc danh sách những người được trở về.

Một cái tên vang lên.

Bà Năm đứng bật dậy.

Chiếc radio rơi xuống bàn.

Bà không dám tin vào tai mình.

Ngày hôm sau, bà ra tận đầu làng.

Chiều muộn, một chiếc xe dừng lại.

Một người đàn ông bước xuống.

Anh đứng im vài giây rồi gọi:

— Mẹ!

Bà Năm không nói được gì.

Bà bước thật nhanh về phía con.

Hai mẹ con ôm nhau.

Rất lâu.

Anh nhìn mẹ rồi nói:

— Mẹ gầy quá.

Bà cười trong nước mắt:

— Còn con thì già rồi.

Anh bật cười.

— Con mới đi có mấy năm thôi mà.

Bà lắc đầu:

— Với mẹ thì lâu lắm rồi.

Tối hôm đó, căn nhà nhỏ lại có tiếng nói chuyện.

Chiếc radio cũ vẫn nằm trên chiếc tủ.

Anh sửa lại dây điện rồi bật lên.

Tiếng phát thanh vang ra.

Bà Năm ngồi bên cạnh con.

Anh hỏi:

— Mẹ vẫn nghe chiếc này mỗi tối à?

— Ừ.

— Có hiểu gì đâu mà nghe?

Bà nhìn con trai.

— Mẹ nghe để nhớ rằng ngoài kia vẫn có người nói chuyện.

Anh im lặng.

Một lúc sau, anh nắm lấy tay mẹ.

— Từ giờ mẹ không cần nghe một mình nữa.

Ngoài sân, gió thổi qua hàng cau.

Trong căn nhà nhỏ, tiếng radio hòa cùng tiếng cười của hai mẹ con.

Chiếc radio đã cũ.

Âm thanh đôi lúc vẫn rè.

Nhưng từ hôm ấy, bà Năm không còn sợ căn nhà trở nên im lặng nữa.

Bởi người bà chờ đợi đã trở về.

Và bà hiểu rằng có những điều tưởng như rất nhỏ bé — một chiếc radio, một lá thư, một ánh đèn — lại có thể trở thành sợi dây nối những con người yêu thương nhau qua những năm tháng dài xa cách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn