Tiếng radio trong đêm sâu
Năm 1972, giữa những đợt không kích điên cuồng của máy bay B-52 vào Hà Nội, chiếc đài bán dẫn nhỏ là nguồn sống tinh thần của cả gia đình tôi dưới hầm. Mỗi buổi tối, chúng tôi lại cùng nhau vây quanh chiếc đài, nín thở nghe tiếng nói của biên tập viên Đài Tiếng nói Việt Nam vang lên từ Thủ đô yêu dấu. Giọng nói truyền cảm ấy thông báo về những chiến công của quân dân ta ở khắp các chiến trường, mang lại niềm tin và sức mạnh cho chúng tôi bám trụ. Tiếng đài radio lúc đó quý giá hơn bất cứ thứ gì, nó nối liền hậu phương với tiền tuyến và giúp chúng tôi nắm bắt được tình hình đất nước. Có những lúc sóng yếu hoặc hết pin, tôi phải lặn lội qua các khu phố đổ nát để tìm mua hoặc đổi bằng những vật dụng khác trong nhà. Dưới ánh đèn dầu tù mù, tiếng đài phát thanh vang lên trầm bổng, xua đi không khí tang thương của những ngôi nhà bị sập và tiếng còi báo động. Chúng tôi nghe tin về những chiếc máy bay Mỹ bị bắn hạ và reo hò vui sướng, quên đi cái đói và cái rét của mùa đông miền Bắc. Đài radio là người bạn trung thành nhất của chúng tôi, là nhịp đập trái tim của một dân tộc đang gồng mình chống chọi với cường quyền. Khi nghe bản tin giải phóng miền Nam hoàn toàn, cả gia đình tôi đã ôm lấy chiếc đài mà khóc vì hạnh phúc nghẹn ngào khôn xiết.



