Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiếng reo của đồng đội

Sau những giờ phút căng thẳng, cuối cùng đơn vị Cu Nâu cũng nhận được tin tình hình đã ổn định. Không khí nặng nề suốt nhiều giờ như được trút bỏ. Một người cán bộ bước đến thông báo:

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những giờ phút căng thẳng, cuối cùng đơn vị Cu Nâu cũng nhận được tin tình hình đã ổn định.

Không khí nặng nề suốt nhiều giờ như được trút bỏ.

Một người cán bộ bước đến thông báo:

— Anh em bình tĩnh. Nhiệm vụ đã hoàn thành.

Trong khoảnh khắc ấy, những người lính nhìn nhau.

Rồi một tiếng reo vang lên:

— Hoan hô!

Tiếp đó là tiếng cười, tiếng vỗ vai, những cái bắt tay thật chặt.

Cu Nâu cũng bật cười.

Anh nhìn người đồng đội đứng bên cạnh. Chỉ ít phút trước, cả hai còn im lặng, căng thẳng chờ đợi. Bây giờ, trên những gương mặt lấm bụi đã xuất hiện nụ cười.

Một người bạn ôm vai Cu Nâu:

— Chúng ta làm được rồi!

Cu Nâu đáp:

— Có anh em cùng nhau thì việc gì cũng cố gắng được.

Tiếng reo của mọi người vang lên giữa không gian rộng lớn.

Đó không phải tiếng reo của những người quên đi gian khổ.

Đó là tiếng reo của những người vừa cùng nhau vượt qua một thử thách.

Trong niềm vui ấy, họ không quên những người đã cùng mình chịu đựng suốt chặng đường.

Có người nhắc đến đồng đội.

Có người nhớ đến những người dân đã giúp đỡ đơn vị.

Có người chỉ ngồi lặng, mỉm cười.

Cu Nâu nhìn những khuôn mặt quen thuộc rồi chợt nhớ đến Quỳnh Đôi.

Anh nhớ mái nhà tranh.

Nhớ người cha.

Nhớ những ngày chăn trâu trên cánh đồng quê nhà.

Anh nghĩ, nếu cha nhìn thấy mình lúc này, có lẽ ông sẽ vui.

Tiểu đội trưởng Hòa bước đến.

Anh nhìn mọi người rồi nói:

— Vui thì vui, nhưng đừng quên những điều chúng ta học được.

Một người cười:

— Anh lúc nào cũng nghiêm!

Hòa cũng cười:

— Nghiêm để còn ngày mai làm việc tiếp.

Cả nhóm lại bật cười.

Cu Nâu nhìn người tiểu đội trưởng rồi hiểu rằng trong đời quân ngũ, có những lúc người lính phải thật nghiêm túc, nhưng cũng có những lúc một tiếng cười, một tiếng reo đúng lúc lại giúp mọi người lấy lại tinh thần.

Đêm ấy, tiếng nói chuyện vẫn vang lên quanh nơi nghỉ.

Không ai có một bữa tiệc lớn.

Chỉ là những nắm cơm đơn sơ, vài câu chuyện quê nhà và những nụ cười sau một ngày dài.

Nhưng với Cu Nâu, đó là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất.

Tiếng reo của đồng đội không chỉ là tiếng vui mừng sau một nhiệm vụ hoàn thành. Nó là âm thanh của niềm tin, của tình đoàn kết và của những con người vừa cùng nhau đi qua một chặng đường khó khăn.

Cu Nâu mở cuốn sổ nhỏ, viết:

“Hôm nay anh em đã cười rất nhiều. Mong rằng sau này, chúng tôi sẽ còn nhiều ngày được nghe tiếng reo như thế trong một đất nước hòa bình.”

Anh khép sổ.

Ngoài kia, tiếng cười vẫn còn vang trong đêm.

Và trong lòng người lính trẻ, niềm vui ấy hòa cùng một ước mong giản dị:

một ngày được trở về quê nhà, nghe tiếng gọi của cha và sống những ngày bình yên không còn tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn