Tiếng ru bên hầm pháo
Bối cảnh: Kháng chiến chống Mỹ
Ở trận địa pháo bên bờ sông Thạch Hãn, chiến sĩ Lợi là người trẻ nhất đơn vị. Anh thường mang theo trong ba lô một chiếc khăn tay mẹ thêu cùng vài dòng ru em bé.
Mỗi lần pháo ngớt tiếng, Lợi lại khe khẽ hát câu ru của mẹ:
“Ầu ơ… ví dầu cầu ván đóng đinh…”
Đồng đội nghe mà thấy lòng dịu lại giữa khói lửa.
Một đêm, địch pháo kích dữ dội vào trận địa. Đất đá văng mù mịt. Khẩu pháo số 2 bị hỏng chốt, nguy cơ không thể bắn.
Không chần chừ, Lợi lao tới sửa giữa làn bom đạn.
Người chỉ huy quát lớn:
— Nguy hiểm lắm, lùi lại!
Nhưng Lợi chỉ cười:
— Pháo phải nổ đúng giờ, các anh ở tiền tuyến đang chờ.
Ít phút sau, khẩu pháo lại vang lên, dội lửa về phía địch đúng thời khắc quy định.
Rạng sáng, trận địa giữ vững. Lợi ngồi tựa thành hầm, trong tay vẫn nắm chiếc khăn tay mẹ thêu.
Tiếng ru năm nào của mẹ đã theo người lính trẻ đi qua chiến tranh, trở thành sức mạnh dịu dàng mà bền bỉ.



