Tiếng ru bên hầm phẫu thuật Đường 9
Cựu thanh niên xung phong Phạm Thị Hạnh kể về những ngày tháng dốc hết sức lực cứu chữa thương binh tại chiến trường Quảng Trị. Tình thương yêu đồng đội vô bờ bến là ngọn lửa sưởi ấm những người lính giữa ranh giới sinh tử.
Bà Phạm Thị Hạnh sinh năm 1954 tại phường Hồng Bàng, thành phố Hải Phòng. Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, bà gửi đơn bằng máu xung phong gia nhập Đội 204 Cứu thương, lập tức tiến vào mặt trận Đường 9 - Quảng Trị. Trạm phẫu thuật dã chiến nơi bà công tác là một dãy hầm âm sâu trong lòng đất, nơi mùi thuốc sát trùng hòa lẫn khói đạn súng dội từ ngoài vào. Bà Hạnh cùng các y bác sĩ phải làm việc liên tục 20 giờ mỗi ngày, trực tiếp tiếp nhận, lau rửa vết thương và hỗ trợ ca phẫu thuật cho các chiến sĩ từ tuyến đầu đưa về. Nhớ nhất là những đêm bom B-52 rải thảm làm rung chuyển trạm y tế, bà Hạnh vừa nắm chặt tay thương binh vừa cất tiếng hát ru nhẹ nhàng để giúp đồng đội quên đi cơn đau thể xác. Những việc làm thầm lặng nhưng cao cả của bà đã tiếp thêm nghị lực sống cho biết bao người lính. Sau chiến tranh, bà Hạnh trở về Hải Phòng, tiếp tục cống hiến cho công tác y tế địa phương trước khi nghỉ hưu.


