Bài viết

Tiếng ru con trong căn hầm bí mật vây bọc giặc

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng ru con trong căn hầm bí mật vây bọc giặc

Nhân chứng kể: Bà Nguyễn Thị Năm (Nhân chứng lịch sử, nguyên cán bộ phụ nữ huyện Củ Chi)

"Năm 1968, sau chiến dịch Mậu Thân, địch điên cuồng mở các cuộc càn quét 'bình định' nông thôn. Nhà tôi nằm ngay sát đồn địch, dưới nền nhà có một căn hầm bí mật nuôi giấu ba cán bộ huyện ủy nằm vùng. Lúc đó, tôi mới sinh con gái đầu lòng được tròn một tháng. Sống trong cảnh 'một cổ hai tròng', ban ngày bọn lính đi tuần vào ra liên tục, ban đêm thì pháo dội rầm rập, thần kinh tôi lúc nào cũng căng ra như dây đàn.

Một buổi trưa, một toán lính bảo an bất ngờ đột kích vào nhà lục soát, chúng nghi ngờ có Việt Cộng ẩn nấp nên dùng báng súng nện thình thịch xuống nền nhà để tìm lỗ hổng. Đúng lúc nguy kịch ấy, con gái tôi nằm trên võng bỗng giật mình thức giấc và bắt đầu e éo khóc. Dưới lòng đất, ba đồng chí cán bộ đang nín thở, chỉ cách đôi giày đinh của giặc một lớp vách mỏng. Nếu đứa trẻ khóc to lên, bọn giặc sẽ chú ý và mọi chuyện sẽ đổ vỡ.

Tôi bối bế con vào lòng, lùi vào góc buồng, cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh để hát ru con. Tôi hát bài 'Qua sông hò khoan' bằng một giọng run rẩy nhưng thiết tha, cố tình hát thật to để át đi tiếng thở dốc của chính mình và tiếng động dưới hầm. Tôi vừa hát vừa nhìn chằm chằm vào tên đội trưởng đang đứng gác ngoài cửa. Kỳ lạ thay, nghe tiếng ru của tôi, đứa bé dần nín bặt, đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ rồi thiu thiu ngủ lại. Toán lính không tìm thấy gì, chửi thề vài câu rồi bỏ đi. Khi chúng đi khuất, tôi quỵ xuống đất, mồ hôi vã ra ướt sũng áo. Tiếng ru con ngày ấy không chỉ là bản năng của người mẹ, mà là vũ khí sinh tử để bảo vệ cách mạng."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn