Tiếng Ru Dưới Hầm Và Sự Hy Sinh Lặng Lẽ
Ở vùng đất Củ Chi này, cái chết và sự sống chỉ cách nhau một lớp đất mỏng. Nhà tôi có một cái hầm bí mật ngay dưới nền bếp, nơi tôi đã nuôi giấu không biết bao nhiêu cán bộ, chiến sĩ qua lại. Những năm 1960, giặc càn quét liên miên. Chúng thực hiện chính sách "đốt sạch, phá sạch", biến vùng quê yên bình thành những bãi đất trắng.
Tôi nhớ nhất một buổi trưa nắng cháy, khi trong hầm đang có ba đồng chí cán bộ huyện ủy đang họp bàn kế hoạch tác chiến. Bất ngờ, một tiểu đoàn lính ngụy cùng cố vấn Mỹ ập vào làng. Chúng sục sạo khắp nơi, dùng gậy sắt chọc xuống đất để tìm hầm bí mật. Tôi đang bế đứa cháu ngoại mới được 8 tháng tuổi, đứng ngồi không yên. Nếu chúng phát hiện ra miệng hầm ngay dưới chân kiềng bếp, coi như tất cả sẽ hy sinh.
Đúng lúc đó, thằng bé bỗng nhiên khóc thét lên vì hơi nóng và tiếng súng nổ ngoài đầu làng. Tiếng khóc của trẻ con trong không gian tĩnh lặng giữa cuộc càn là một hiểm họa cực lớn. Một tên lính xông vào nhà, hất hàm hỏi: "Mụ già, trong nhà có ai mà nó khóc dữ vậy?". Tôi run bắn người nhưng cố giữ giọng bình tĩnh: "Dạ thưa ông, cháu nó đang sốt, lại sợ tiếng súng nên nó khóc. Để tôi ru cho nó ngủ."
Tôi ôm chặt cháu vào lòng, ngồi ngay trên miệng hầm, bắt đầu cất tiếng ru: "À ơi... con ơi con ngủ cho ngoan...". Tôi hát mà nước mắt chảy ngược vào trong, lòng đau thắt lại khi nhìn thấy đôi mắt dại đi vì sợ hãi của cháu. Tôi dùng tay bịt nhẹ miệng cháu để tiếng khóc không lọt xuống hầm, cũng không quá lớn để lính bên ngoài nghi ngờ. Dưới chân tôi, ba người đồng chí đang nín thở, tôi cảm nhận được sự im lặng đáng sợ dưới lớp đất ấy.
Tên lính nhìn tôi một hồi lâu, thấy người đàn bà già nua khắc khổ đang run rẩy ru con, hắn nhổ một bãi nước bọt rồi bỏ đi. Cuộc càn qua đi, các đồng chí từ dưới hầm bước lên, ai nấy đều mắt đỏ hoe. Một đồng chí nắm lấy tay tôi, nghẹn ngào: "Mẹ ơi,



