Bài viết

TIẾNG RU TRÊN VÀNH ĐAI DIỆT MỸ

Lào Cai08/06/2026Mai Tuấn Anh (xã Phong Dụ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG RU TRÊN VÀNH ĐAI DIỆT MỸ

Nhân chứng kể lại: Bà mẹ Anh hùng Nguyễn Thị Rành (Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh)

"Vành đai diệt Mỹ Củ Chi là nơi đất không ngày nào yên, bom cày đạn xới. Thanh niên trai tráng trong làng đều đi theo cách mạng, phụ nữ chúng tôi ở lại bám làng, vừa làm ruộng vừa nuôi giấu cán bộ dưới những căn hầm bí mật ngay trong vườn nhà.

Nhà tôi lúc đó có một căn hầm bí mật đào ngay dưới nền bếp, nơi nuôi giấu ba đồng chí cán bộ huyện ủy. Trên mặt đất, bọn lính ngụy đóng bốt ngay đầu làng, thường xuyên đi lùng sục, đâm chọc khắp nơi. Một buổi trưa năm 1966, một toán lính Mỹ và ngụy nghênh ngang vào nhà tôi. Chúng lục lọi hòm xiểng, dòm ngó gian bếp. Lúc đó dưới hầm, các đồng chí cán bộ đang nín thở, chỉ cách gót giày của giặc một tấm ván gỗ mỏng và lớp đất ngụy trang.

Đúng lúc căng thẳng nhất, đứa cháu nội mới mấy tháng tuổi của tôi trong nôi chợt giật mình khóc thét lên. Tiếng khóc của trẻ con giữa lúc này là điều nguy hiểm nhất, có thể làm lộ tiếng động dưới hầm. Tôi tim đập chân run nhưng cố giữ bình tĩnh, bước đến bế cháu vào lòng, vừa vỗ nhẹ vừa cất tiếng ru khàn khàn: 'Ầu ơ... ví dầu tình có bậu gieo... bậu gieo tiếng dữ cho chèo cô đơn...'.

Giọng ru của tôi có phần run rẩy, nhưng tôi cố hát thật to để át đi bất kỳ tiếng động nào từ dưới lòng đất. Toán lính thấy một bà già ôm đứa trẻ khóc ngằn ngặt thì chán chường, chửi thề vài câu rồi kéo nhau đi thẳng. Khi bóng chúng khuất hẳn, tôi khuỵu xuống sàn bếp, mồ hôi ướt đầm đìa. Dưới hầm, các đồng chí mở nắp bước lên, ôm lấy tôi và đứa nhỏ. Tiếng ru của người mẹ đất thép ngày ấy đã chở che cho bao nhiêu sinh mạng cách mạng như thế."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn