TIẾNG RU TRONG HẦM TỐI
“Giữa tiếng bom, tôi vẫn nhớ rõ nhất… là tiếng ru,” bà Nguyệt nói, giọng nhẹ mà sâu.
Những năm 1972, quê bà ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Người dân phải sống trong những căn hầm chật hẹp dưới lòng đất.
“Hầm tối lắm, chỉ có một chút ánh sáng le lói,” bà kể. “Trẻ con sợ hãi, cứ khóc mãi mỗi khi bom rơi.”
Trong hầm, có một người mẹ trẻ ôm đứa con nhỏ. Mỗi lần tiếng nổ vang lên, chị lại khe khẽ cất tiếng ru:
“Ầu ơ… ví dầu cầu ván đóng đinh…”
“Tiếng ru nhỏ thôi, nhưng lạ lắm,” bà Nguyệt nhớ lại. “Nó làm lũ trẻ im dần, người lớn cũng thấy lòng dịu lại.”
Một đêm, bom rơi rất gần. Hầm rung chuyển dữ dội. Sau tiếng nổ lớn, mọi thứ im lặng đến đáng sợ.
“Khi chúng tôi gọi… thì người mẹ ấy đã không còn nữa,” bà nghẹn giọng. “Nhưng đứa bé vẫn nằm đó, bình yên như đang ngủ, như vẫn nghe tiếng ru.”
Mọi người đã cùng nhau nuôi đứa bé lớn lên trong những ngày chiến tranh còn lại.
Bà Nguyệt khẽ nói:
“Tiếng ru của người mẹ ấy… không chỉ dỗ con ngủ, mà còn ru cả nỗi sợ hãi của chúng tôi. Dù chị đã đi rồi, nhưng âm thanh ấy vẫn còn mãi.”



